Công lý và Hòa bình http://conglyvahoabinh.org Hòa bình là kết quả của công lý và bác ái Wed, 24 Dec 2014 08:26:17 +0000 vi hourly 1 http://wordpress.org/?v=4.3.2 15 căn bệnh của giáo triều Roma cần chữa trị http://conglyvahoabinh.org/15-can-benh-cua-giao-trieu-roma-can-chua-tri/2014/12/ http://conglyvahoabinh.org/15-can-benh-cua-giao-trieu-roma-can-chua-tri/2014/12/#comments Wed, 24 Dec 2014 08:26:17 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5047

Bài liên quan:

]]>
15 can benhVATICAN. Trong buổi tiếp kiến sáng ngày 22-12-2014 dành cho các vị lãnh đạo các cơ quan trung ương Tòa Thánh, ĐTC Phanxicô liệt kê 15 thứ bệnh cần bài trừ khỏi những người phục vụ tại giáo triều Roma.

Khoảng 60 Hồng Y và 50 GM cùng với nhiều giám chức, linh mục và giáo dân lãnh đạo các cơ quan trung ương Tòa Thánh đến chúc mừng ngài nhân dịp lễ Giáng Sinh và năm mới.

Mở đầu, ĐHY Angelo Sodano, 87 tuổi, niên trưởng Hồng Y đoàn, đại diện mọi người chúc mừng ĐTC và cho biết toàn thể các cộng tác viên thuộc các cơ quan trung ương Tòa Thánh hứa hỗ trợ và cộng tác hoàn toàn với ĐTC trong việc phục vụ tình hiệp nhất của Giáo Hội và hòa bình giữa các dân tộc. ĐHY cũng nói rằng tại Vatican mọi người, trong các nhiệm vụ khác nhau, hiệp nhất và dấn thân phục vụ ĐTC và Giáo Hội.

Diễn từ của ĐTC

Lên tiếng trong dịp này, sau khi gửi lời chúc mừng và cám ơn sự cộng tác của mọi người trong giáo triều Roma, ĐTC nhấn mạnh sự kiện các cơ quan trung ương Tòa Thánh họp thành một cơ thể duy nhất, và cũng như mọi cơ thể, có thể có những bệnh tật cần được chữa lành. Trong ý hướng chuẩn bị tâm hồn, xưng tội, để đón mừng Chúa Giáng Sinh, ĐTC đã liệt kê một loạt những căn bệnh mà những vị làm việc trong giáo triều Roma có thể mắc phải và cần phải thanh tẩy. Ngài nói:

”Giáo triều được kêu gọi cải tiến, luôn cải tiến và tăng trưởng trong tình hiệp thông, thánh thiện và khôn ngoan để chu toàn sứ mạng. Nhưng giáo triều, cũng như mỗi thân thể con người, cũng có thể bị bệnh, hoạt động không tốt, bị yếu liệt. Và ở đây tôi muốn liệt kê vài căn bệnh có thể, những bệnh của giáo triều. Đó là những bệnh thường xảy ra trong đời sống của giáo triều chúng ta. Đó là những bệnh tật và cám dỗ làm suy yếu việc phục vụ của chúng ta đối với Chúa. Tôi nghĩ rằng ”danh sách” các bệnh này sẽ giúp chúng ta, như các Đấng Tu Hành trong sa mạc vẫn thường làm danh sách mà chúng ta nói đến hôm nay: danh sách này giúp chúng ta chuẩn bị lãnh nhận bí tích Hòa giải, là một bước tiến tốt cho tất cả chúng ta để chuẩn bị lễ Giáng Sinh.

1. Trước tiên là bệnh tưởng mình là bất tử, miễn nhiễm, hoặc thậm chí là không thể thiếu được, và lơ là những kiểm điểm cần thiết và thông thường. Một giáo triều không tự phê bình, không canh tân, không tìm cách cải tiến, thì đó là một cơ thể đau yếu. Một cuộc viếng thăm bình thường tại các nghĩa trang có thể giúp chúng ta nhìn thấy tên của bao nhiêu người, của vài người mà chúng ta nghĩ họ là bất tử, miễn nhiễm, và không thể thay thế được! Đó là bệnh của người giàu có trong Phúc Âm nghĩ rằng mình sống vĩnh viễn (Xc Lc 12,13-21) và cả những người trở thành chủ nhân ông, cảm thấy mình cao trọng hơn mọi người, chứ không phải là người phục vụ tất cả mọi người. Bệnh này thường xuất phát từ bệnh quyền bính, từ mặc cảm là những người ưu tuyển, từ thái độ tự yêu mình, say mê nhìn hình ảnh của mình mà không nhìn thấy hình ảnh của Thiên Chúa in nơi khuôn mặt của những người khác, đặc biệt là những người yếu đuối và túng thiếu nhất. Thuốc chữa bệnh dịch này là ơn thánh, ơn cảm thấy mình là người tội lỗi và thành tâm nói rằng: ”Chúng ta chỉ là những đầy tớ vô dụng. Chúng ta đã làm những gì chúng ta phải làm” (Lc 17,10).

2. Một bệnh khác là bệnh Marta, đến từ tên Marta, làm việc thái quá: tức là những người chìm đắm trong công việc, và lơ là với phần tốt hơn, là ngồi bên chân Chúa Giêsu (Xc Lc 10,38). Vì thế Chúa Giêsu đã kêu gọi các môn đệ của Ngài ”hãy nghỉ ngơi một chút” (Xc Mc 6,31), vì lơ là việc nghỉ ngơi cần thiết sẽ đi tới tình trạng căng thẳng và giao động. Thời gian nghỉ ngơi, đối với những người đã chấm dứt sứ mạng của mình, là điều cần thiết, cần phải làm, và cần phải sống thanh thản: khi trải qua một chút thời gian với những người thân trong gia đình và tôn trọng các kỳ nghỉ như những lúc bồi dưỡng tính thần và thể lý; cần học điều mà sách Qohelet đã dạy: ”Có thời gian cho mỗi điều” )3,1-15).

3. Cũng có thứ bệnh ”chai cứng” tâm trí và tinh thần: nghĩa là bệnh của những người có tâm hồn chai đá, ”cứng cổ” (Cv 7,51-6); bệnh của những người đang đi trên đường, đánh mất sự thanh thản nội tâm, mất sức sinh động và táo bạo, và ẩn nấp sau các giấy tờ, trở thành ”chiếc máy hồ sơ” chứ không còn là ”những người của Thiên Chúa” nữa (Xc Dt 3,12). Họ có nguy cơ đánh mất sự nhạy cảm nhân bản cần thiết để khóc với những người khóc và vui với những người vui! Đó là bệnh của những người mất ”tâm tình của Chúa Giêsu” (Xc Pl 2,5-11), vì con tim của họ, qua dòng thời gian, đã trở nên chai đá và không có khả năng yêu mến Chúa Cha và tha nhân vô điều kiện (Xc Mt 22,34-40). Thực vậy, là Kitô hữu có nghĩa là ”có cùng những tâm tình như Chúa Giêsu Kitô” (Pl 2,5), những tâm tình khiêm tốn, và hiến thân, không dính bén và quảng đại.

4. Bệnh kế hoạch hóa thái quá và duy hiệu năng. Khi tông đồ kế hoạch mọi sự một cách tỷ mỉ và tưởng rằng khi thực hiện việc kế hoạch hóa hoàn toàn thì mọi sự sẽ thực sự tiến triển, như thế họ trở thành một kế toán viên hay một nhà tư vấn kinh doanh. Chuẩn bị mọi sự là điều tốt và cần thiết, nhưng không bao giờ được rơi vào cám dỗ muốn đóng kín và lèo lái tự do của Chúa Thánh Linh, Đấng luôn luôn lớn hơn, quảng đại hơn mọi kế hoạch của con người (Xc Ga 3,8). Người ta lâm vào căn bệnh này vì ”ở lại thoải mái trong các lập trường tĩnh và bất biến của mình thì vẫn là điều dễ dàng và ung dung hơn. Trong thực tế, Giáo Hội tỏ ra trung thành với Chúa Thánh Linh theo mức độ Giáo Hội không chủ trương điều hành và thuần hóa Thánh Linh. Thánh Linh là sự tươi mát, sáng tạo và mới mẻ!”

5. Bệnh phối hợp kém. Khi các chi thể mất sự hiệp thông với nhau thì thân thể đánh mất hoạt động hài hòa và chừng mực của mình, trở thành một ban nhạc chỉ tạo ra những tiếng ồn ào, vì các thành phần của ban không cộng tác với nhau, không sống tinh thần hiệp thông và đồng đội. Khi chân nói với tay: ”Tôi không cần anh”, hoặc tay nói với đầu: ”Tôi điều khiển”, thì tạo nên sự khó chịu và gương mù.

6. Cũng có thứ bệnh ”suy thoái não bộ tinh thần”, hay là quên đi ”lịch sử cứu độ”, lịch sử quan hệ bản thân với Chúa, quên đi mối tình đầu (Kh 2,4). Đó là sự suy thoái dần dần các khả năng tinh thần trong một khoảng thời gian dài ngắn hơn kém, tạo nên tình trạng tật nguyền trầm trong cho con người, làm cho nó không còn khả năng thi hành một số hoạt động tự lập, sống trong tình trạng hoàn toàn tùy thuộc những quan niệm thường là tưởng tượng. Chúng ta thấy điều đó nơi những người không còn nhớ cuộc gặp gỡ của họ với Chúa, nơi những người hoàn toàn tùy thuộc hiện tại của họ, đam mê, tính thay đổi nhất thời, và những thứ kỳ quặc khác; ta thấy nơi những người kiến tạo quanh mình những bức tường và những tập quán, ngày càng trở thành nô lệ cho các thần tượng mà họ tay họ tạo nên.
7. Bệnh cạnh tranh và háo danh. Khi cái vẻ bề ngoài, những mầu áo và huy chương trở thành đối tượng ưu tiên của cuộc sống, quên đi lời thánh Phaolô: ”Anh em đừng làm gì vì cạnh tranh hoặc háo danh, nhưng mỗi người với tất cả sự khiêm tốn, hãy coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm tư lợi, nhưng hãy tìm lợi ích của người khác nữa” (Pl 2,1-4). Đó là căn bệnh đưa chúng ta trở thành những con người giả dối và sống một thứ thần bí giả hiệu, một chủ thuyết yên tĩnh giả tạo, Chính thánh Phaolô đã định nghĩa họ là ”những kẻ thù của Thập Giá Chúa Kitô” vì họ ”kiêu hãnh về những điều mà lẽ ra họ phải hổ thẹn và chỉ nghĩ đến những điều thuộc về trần thế này” (Pl 3,19)

8. Bệnh tâm thần phân liệt trong cuộc sống. Đó là bệnh của những người sống hai mặt, hậu quả của sự giả hình về sự tầm thường và dần dần trở nên trống rỗng về tinh thần mà các văn bằng tiến sĩ hoặc các bằng cấp khác không thể lấp đầy được. Một thứ bệnh thường xảy ra nơi những người bỏ việc mục vụ, và chỉ giới hạn vào những công việc bàn giấy, đánh mất sự tiếp xúc với thực tại, với những con người cụ thể. Như thế họ tạo cho mình một thế giới song song, trong đó họ gạt sang một bên tất cả những gì họ nghiêm khắc dạy người khác, và bắt đầu sống một cuộc sống kín đáo và thường là tháo thứ. Sự hoán cải là điều rất cần thiết và không thể thiếu được đối với thứ bệnh rất nặng này (Xc Lc 15,11-32).

9. Bệnh ‘ngồi lê đôi mách’, lẫm bẩm và nói hành. Tôi đã nói nhiều về bệnh này và không bao giờ cho đủ. Đó là một bệnh nặng, thường bắt đầu bằng những cuộc chuyện trò, và nó làm cho con người thành người gieo rắc cỏ lùng cỏ dại như Satan, và trong nhiều trường hợp họ trở thành người ”điềm nhiên giết người”, giết hại danh thơm tiếng tốt của đồng nghiệp và anh em cùng dòng. Đó là bệnh của những người hèn nhát không có can đảm nói thẳng, mà chỉ nói sau lưng. Thánh Phaolô đã cảnh giác: ”Anh em hãy làm mọi sự mà đừng lẩm bẩm, không do dự, để không có gì đáng trách và tinh tuyền” (Pl 2,14-18). Hỡi anh em, chứng ta hãy giữ mình khỏi những nạn khủng bố nói hành nói xấu!

10. Bệnh thần thánh hóa giới lãnh đạo. Đó là bệnh của những kẻ dua nịnh cấp trên, hy vọng được ân huệ của họ. Họ là nạn nhân của công danh sự nghiệp và của thái độ xu thời, tôn kính con người chứ không tôn kính Thiên Chúa (Xc Mt 23,8-12). Đó là những người khi phục vụ chỉ nghĩ đến điều mà họ phải đạt được chứ không tới điều mà họ phải làm. Những người bủn xỉn nhỏ nhặt, bất hạnh, và chỉ hành động vì ích kỷ (Xc Gl 5,16-25). Bệnh này có thể xảy ra cho cả các cấp trên khi họ chiêu dụ vài cộng tác viên để được sự tuân phục, trung thành và tùy thuộc về tâm lý, nhưng kết quả cuối cùng là một sự đồng lõa thực sự.

11. Bệnh dửng dưng đối với người khác. Khi mỗi người chỉ nghĩa đến mình và đánh mất sự thành thực và quan hệ nồng nhiệt với nhau. Khi người giỏi nhất không đặt kiến thức của mình để phục vụ đồng nghiệp yếu kém hơn. Khi người ta biết được điều gì và giữ riêng cho mình thay vì chia sẻ tích cực với những người khác, Khi vì ghen tương và tinh ranh, họ cảm thấy vui mừng khi thấy người khác ngã xuống, thay vì nâng người ấy dậy và khích lệ họ!

12. Bệnh có bộ mặt đưa đám. Tức là những người cộc cằn và hung tợn, cho rằng để tỏ ra là nghiêm minh, cần có bộ mặt âu sầu, nghiêm khắc và đối xử với những người khác, nhất là những người cấp dưới, một cách cứng nhắc, cứng cỏi và kiêu hãnh. Trong thực tế, sự nghiêm khắc đóng kịch và thái độ bi quan vô ích thường là triệu chứng của sự sợ hãi và bất an về mình. Tông đồ phải cố gắng là một người nhã nhặn, thanh thản, nhiệt thành và vui tươi, thông truyền niềm vui tại bất kỳ nơi nào. Một con tim đầy Thiên Chúa là một con tim hạnh phúc, chiếu tỏa và làm lan rộng niềm vui cho tất cả những người quanh mình, người ta nhận thấy ngay điều đó.. Chúng ta đừng đánh mất tinh thần vui tươi, tinh thần hài hước, thậm chí tự cười mình, làm cho chúng ta trở thành những người dễ mến, cả trong những hoàn cảnh khó khăn”. Một chút tinh thần hài hước thật là điều tốt cho chúng ta dường nào. Thật là điều tốt nếu chúng ta thường đọc kinh của Thánh Thomas More: tôi vẫn đọc kinh đó hằng ngày và điều này mang nhiều ích lợi cho tôi.

13. Bệnh tích trữ. Khi tông đồ tìm cách lấp đầy khoảng trống trong con tim của mình bằng cách tích trữ của cải vật chất, không phải vì cần thiết nhưng chỉ vì để cảm thấy an ninh. Trong thực tế không có gì vật chất có thể mang theo mình vì ”khăn liệm không có túi” và mọi kho tàng vật chất của chúng ta, dù có thực đi nữa, không bao giờ có thể lấp đầy khoảng trống, trái lại càng làm cho nó khẩn trương và sâu đậm hơn. Chúa lập lại với những người ấy: ”Ngươi bảo: nay tôi giầu có, đã đầy đủ của cải rồi, tôi chẳng cần gì nữa. Nhưng ngươi không biết mình là kẻ bất hạnh, khốn nạn, một kẻ nghèo, mù lòa và trần trụi.. Vậy ngươi hãy nhiệt thành và hoán cải” (Kh 3,17-19). Sự tích trữ của cải chỉ làm cho nặng nề và làm cho hành trình trở nên chậm hơn! Và tôi nghĩ đến một giai thoại: trước kia các tu sĩ dòng Tên Tây Ban Nha mô tả dòng như một đoàn ”kỵ binh nhẹ nhàng của Giáo Hội”. Tôi nhớ cuộc dọn nhà của một tu sĩ dòng Tên trẻ, trong khi chất lên xa vận tải bao nhiêu đồ đạc: hành lý, sách vở, vật dụng, quà tặng, thì một tu sĩ dòng Tên cao niên quan sát và mỏỉm cười nói: đây có phải là kỵ binh nhẹ của Giáo Hội không?”. Những cuộc dọn nhà của chúng ta là một dấu hiệu về bệnh ấy.

14. Bệnh những nhóm khép kín, trong đó sự thuộc về một nhóm nhỏ trở nên mạnh hơn thuộc về cả thân mình và trong một số trường hợp, mạnh hơn thuộc về chính Chúa Kitô. Cả căn bệnh này cũng luôn bắt đầu bằng những ý hướng tốt là tiêu khiển với các bạn bè, nhưng với thời gian nó trở nên xấu, thành bệnh ung thư đe dọa sự hài hòa của thân thể và tạo nên bao nhiêu điều ác, gương mù, nhất cho cho những anh em bé nhỏ hơn của chúng ta. Sự tự hủy diệt, hay là ”những viên đạn của bạn đồng ngũ” chính là nguy hiểm tinh tế nhất. Đó là sự ác đánh từ bên trong, và như Chúa Kitô đã nói, ”nước nào chia rẽ bên trong thì sẽ bị tàn lụi” (Lc 11,17).

15. Sau cùng là bệnh tìm kiếm lợi lộc trần tục và phô trương. Khi tông đồ biến việc phục vụ của mình thành quyền lực, và biến quyền lực của mình thành hàng hóa để kiếm được những lợi lộc phàm tục và được nhiều quyền thế hơn. Đó là bệnh của những người tìm cách gia tăng vô độ quyền lực và để đạt được mục tiêu đó, họ vu khống, mạ lỵ và làm mất thanh danh của người khác, thậm chí trên cả các nhật báo và tạp chí, dĩ nhiên để biểu dương và chứng tỏ mình có khả năng hơn người khác. Cả thứ bệnh này cũng gây hại rất nhiều cho thân mình, vì nó làm cho con người đi tới độ biện minh việc sử dụng bất kỳ phương thế nào để đạt tới mục tiêu ấy, thường là nhân danh công lý và sự minh bạch. Và ở đây tôi nhớ đến một linh mục đã gọi các ký giả đến để kể cho họ – một điều mà LM này bịa đặt – về những chuyện riêng tư của những linh mục khác và của giáo dân. LM ấy chỉ muốn được xuất hiện trên những trang nhất của báo chí, và như thế cảm thấy mình quyền năng và chiến thắng, nhưng tạo ra bao nhiêu đau khổ cho những người khác và cho Giáo Hội! Thật là kẻ đáng thương!

ĐTC nhận xét rằng những căn bệnh và cám dỗ ấy cũng là nguy cơ của mỗi Kitô hữu, mỗi giáo xứ, cộng đoàn, dòng tu, các phong trào Giáo Hội, trên bình diện cá nhân và cộng đoàn.

Ngài mời gọi tất cả mọi người hãy sống theo chân lý trong sự thật, nhất là trong mùa Giáng Sinh này, hãy chuẩn bị xưng tội và xin Mẹ Maria, Mẹ Giáo Hội, chữa lành mọi vết thương tội lỗi mà mỗi người chúng ta mang trong tâm hồn, và xin Mẹ nâng đỡ Giáo Hội và giáo triều để tất cả được lành mạnh, thánh thiện và thánh hóa, hầu tôn vinh Con của Mẹ và để cứu độ chúng ta và toàn thế giới.

Sau bài diễn văn, ĐTC đã đích thân đến bắt tay chúc mừng các Hồng Y đứng thành hình vòng cung ở sảnh đường Clemente trong dinh Tông Tòa, và tiếp đến, các GM cũng như các giám chức, các LM khác và các giáo dân ở vị trí lãnh đạo, đến trước ĐTC để chúc mừng và bắt tay ngài.

G. Trần Đức Anh OP/ Radio Vatican

]]>
http://conglyvahoabinh.org/15-can-benh-cua-giao-trieu-roma-can-chua-tri/2014/12/feed/ 0
Đức Thánh Cha ký tuyên ngôn chung chống nạn nô lệ mới http://conglyvahoabinh.org/duc-thanh-cha-ky-tuyen-ngon-chung-chong-nan-no-le-moi/2014/12/ http://conglyvahoabinh.org/duc-thanh-cha-ky-tuyen-ngon-chung-chong-nan-no-le-moi/2014/12/#comments Wed, 03 Dec 2014 16:10:04 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5043

Bài liên quan:

]]>
dtc 021214VATICAN. Sáng ngày 2-12-2014, ĐTC Phanxicô đã cùng với các vị lãnh đạo tôn giáo khác, ký tuyên ngôn chung bày tỏ quyết tâm cộng tác loại bỏ vĩnh viễn hình thức nô lệ mới trước năm 2020.

Cùng ký vào tuyên ngôn còn có Đức Giáo Chủ Liên hiệp Anh giáo Justin Welby, các vị lãnh đạo Chính Thống, Phật giáo, Ấn giáo và Hồi giáo đến từ nhiều quốc gia. Sáng kiến lịch sử này do tổ chức gọi là Global Freedom Network (Mạng tự do trên thế giới), đề xướng. Tổ chức này nhắm loại trừ nạn buôn người và các hình thức nô lệ mới trên thế giới ngày nay. Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh cũng được mời tham dự nhưng bì bị đột quỵ nên Ni Sư đệ tử là Thích Nữ Chân Không, 76 tuổi, đã đi dự thay.

Lễ nghi ký tuyên ngôn chung diễn ra lúc 11 giờ 15 sáng tại trụ sở của Hàn lâm viện Tòa Thánh về các khoa học ở Nội thành Vatican.

Lên tiếng trong dịp này, sau khi cám ơn tất cả các vị lãnh đạo tôn giáo và những người hiện diện, ĐTC khẳng định rằng: ”Được sự tuyên xưng tín ngưỡng soi sáng, chúng ta họp nhau nơi đây do một sáng kiến lịch sử và để thực hiện một hành động cụ thể: tuyên bố chúng ta sẽ cộng tác với nhau để loại trừ tai ương kinh khủng là sự nô lệ tân thời dưới tất cả mọi hình thức của nó.

”Sự bóc lột thể lý, kinh tế, tính dục và tâm lý người nam, người nữ, trẻ em nam nữ, hiện đang xiềng xích hàng triệu ngừơi trong tình trạng vô nhân đạo và tủi nhục. Mỗi người đều là hình ảnh của Thiên Chúa. Thiên Chúa là tình thương và tự do, Đấng hiến thân trong các quan hệ giữa con người với nhau… Bất kỳ quan hệ kỳ thị nào đều không tôn trọng xác tín cơ bản theo đó người khác cũng là người như chúng ta, và hành động đó là một tội ác. Và bao nhiêu lần có những tội ác kinh khủng!

ĐTC nói thêm rằng “Vì thế chúng ta tuyên bố nhân danh tất cả và từng người rằng nạn nô lệ tân thời, trong tương quan với nạn buôn người, cưỡng bách lao động, mại dâm và buôn bán cơ phận, là tội ác xúc phạm đến nhân loại. Các nạn nhân thuộc mọi giai tầng, nhưng nhất là những người nghèo khổ và dễ tổn thương nhất trong các anh chị em của chúng ta.

”Nhân danh họ chúng ta kêu gọi các cộng đoàn của chúng ta hãy hành động, để hoàn toàn loại bỏ mọi sự tước đoạt tự do của cá nhân với mục đích bóc lột con người và thương mai; nhân danh họ chúng ta đưa ra tuyên ngôn này.

ĐTC ghi nhận rằng mặc dù có những cố gắng lớn của nhiều người, tệ nạn nô lệ tân thời tiếp tục là một tai ương kinh khủng trên thế giới, kể cả dưới hình thức du lịch.. Tội ác này nấp sau những thói quen bề ngoài và được chấp nhận, nhưng trong thực tế, các nạn nhân của chúng ở trong tình trạng mại dân, buôn người, cưỡng bách lao động, làm việc như nô lệ, cắt chặt cơ phận, bán cơ phẩn và tiêu thụ ma túy, bắt trẻ em làm việc. Nó nấp sau cánh cửa thánh đường, nhưng nơi đặc biệt, trên các đường phố, trong xe cộ, xưởng thợ, đồng quê, thuyền cánh cá và nhiều nơi khác..

ĐTC kết luận rằng: Chúng tôi kêu gọi tất cả những người có tín ngưỡng, các vị lãnh đạo, chính quyền, xí nghiệp, mọi người nam nữ thiện chí, hãy quyết liệt hỗ trợ và tham gia các phong trào chống nạn nô lệ tân thời dưới mọi hình thức”

”Được sự nâng đỡ của các lý tưởng trong tín ngưỡng và các giá trị nhân bản chung, tất cả chúng ta có thể và phải giơ cao ngọn cờ các giá trị tinh thần. .. Tôi cầu xin Chúa ban cho chúng ta ngày hôm nay ơn được hoán cải chính mình thành tha nhân của mỗi người không phân biệt ai, luôn tích cực giúp đỡ những người chúng ta gặp trên đường. (SD 2-12-2014)

Lm G. Trần Đức Anh OP/ Radio Vatican

]]>
http://conglyvahoabinh.org/duc-thanh-cha-ky-tuyen-ngon-chung-chong-nan-no-le-moi/2014/12/feed/ 0
Thư Mục vụ của Hội đồng Giám mục Việt Nam: Tân Phúc-Âm-hoá đời sống các giáo xứ và các cộng đoàn sống đời thánh hiến http://conglyvahoabinh.org/thu-muc-vu-cua-hoi-dong-giam-muc-viet-nam-tan-phuc-am-hoa-doi-song-cac-giao-xu-va-cac-cong-doan-song-doi-thanh-hien/2014/11/ http://conglyvahoabinh.org/thu-muc-vu-cua-hoi-dong-giam-muc-viet-nam-tan-phuc-am-hoa-doi-song-cac-giao-xu-va-cac-cong-doan-song-doi-thanh-hien/2014/11/#comments Sat, 01 Nov 2014 15:47:09 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5037

Bài liên quan:

]]>
THƯ MỤC VỤ GỬI CỘNG ĐỒNG DÂN CHÚA

TÂN PHÚC-ÂM-HÓA ĐỜI SỐNG CÁC GIÁO XỨ
VÀ CÁC CỘNG ĐOÀN SỐNG ĐỜI THÁNH HIẾN

GMVNGHCGTG_Full_2110Anh chị em thân mến,

Chúng tôi, các Giám mục từ 26 giáo phận Việt Nam, quy tụ tại Tòa Giám mục giáo phận Nha Trang tham dự Hội nghị thường niên kỳ II/2014 của Hội đồng Giám mục Việt Nam, cảm ơn anh chị em đã cầu nguyện nhiều để Hội nghị diễn ra tốt đẹp và bình an. Nay Hội nghị đã kết thúc, qua Thư Mục vụ này, chúng tôi muốn chia sẻ với anh chị em về chương trình mục vụ của Giáo hội Việt Nam trong năm 2015 sắp tới.

1. Trong năm vừa qua, chúng ta đã cùng nhau thực hiện chương trình “Phúc-Âm-hóa đời sống gia đình”. Qua các báo cáo mục vụ nhận được từ các giáo phận, chúng tôi vui mừng khi thấy đã có rất nhiều nỗ lực và sáng kiến của các giáo phận, giáo xứ, cũng như đoàn thể tông đồ, để đồng hành với các gia đình trong việc xây dựng gia đình Công giáo thành ngôi nhà cầu nguyện, ngôi nhà của tình yêu thương, ngôi nhà mở ra cho tình liên đới và chia sẻ.

Xin anh chị em hãy tiếp tục hướng đi tốt đẹp này, nhất là trong khung cảnh Giáo hội toàn cầu đang hết sức quan tâm đến ơn gọi và sứ vụ gia đình, được cụ thể hóa qua Thượng Hội đồng Giám mục thế giới bàn về “Những thách đố mục vụ cho gia đình trong bối cảnh Tân Phúc-Âm-hóa”. Đồng thời, trong năm 2015 sắp tới, kỷ niệm 50 năm Sắc lệnhTruyền Giáo (Ad Gentes), chúng tôi mời anh chị em hướng đến một gia đình rộng lớn hơn, là giáo xứ. Thật vậy, giáo xứ là gia đình của những người con cái Thiên Chúa, trong đó tất cả là anh chị em với nhau. Gia đình giáo xứ cần được Phúc-Âm-hóa, nghĩa là thấm đẫm tinh thần Phúc Âm và làm chiếu tỏa ánh sáng Phúc Âm ra chung quanh, đến với muôn dân.

Để thực hiện công việc này, chúng ta cùng chiêm ngắm cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên như được mô tả trong sách Côngvụ: “Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng” (Cv 2,42).

2. Theo mô hình lý tưởng này, trước hết, giáo xứ phải là cộng đoàn “siêng năng tham dự lễ bẻ bánh và cầu nguyện không ngừng”, nghĩa là tham dự Thánh Lễ và cử hành phụng vụ. Tại Việt Nam, cho đến nay, phần đông các tín hữu vẫn trung thành với việc tham dự Thánh Lễ Chúa nhật và các cử hành phụng vụ. Ước gì chúng ta ngày càng tham dự những cử hành này cách ý thức và sống động hơn, không những để chu toàn lề luật mà còn để gặp gỡ Chúa và để Chúa biến đổi đời sống chúng ta. Như thế, Phụng vụ sẽ trở thành nguồn lực thánh hóa bản thân, đồng thời đem tinh thần Phúc Âm vào môi trường sống trong Giáo hội cũng như ngoài xã hội.

3. Kế đến, giáo xứ phải là cộng đoàn “chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy”.Các Tông đồ giảng dạy Lời Chúa cho cộng đoàn và hướng dẫn họ đem Lời Chúa vào thực tế đời sống. Ngày nay các linh mục trong các giáo xứ, những cộng sự viên của hàng giám mục, đang tiếp nối công việc của các Tông đồ. Chúng tôi tha thiết xin anh em linh mục cố gắng chu toàn thừa tác vụ cao quý này cách tốt nhất, bằng việc lắng nghe tiếng Chúa qua cầu nguyện, chuẩn bị bài giảng kỹ lưỡng, nội tâm hóa Lời Chúa, đồng thời biết lắng nghe tâm tư nỗi niềm của người dân trong đời sống thường ngày của họ. Nhờ đó lời giảng của chúng ta sẽ là lời phát xuất từ trái tim và có hy vọng chạm đến trái tim người nghe (x. Niềm Vui Tin Mừng, số 142-154).

Liên quan đến lãnh vực này, chúng ta cũng cần quan tâm đến việc dạy giáo lý cho mọi tín hữu, cách riêng cho thiếu nhi và giới trẻ. Hơn bao giờ hết, người tín hữu ngày nay cần có căn bản về giáo lý, để vững vàng và sâu sắc trong đức tin, hơn thế nữa, còn để làm chứng cho đức tin và niềm hy vọng Kitô giáo. Chúng tôi vui mừng khi thấy nhiều giáo lý viên giáo dân coi trọng việc giáo dục đức tin và tích cực tham gia dạy giáo lý với tinh thần trách nhiệm cao. Ước mong anh chị em cộng tác tích cực hơn nữa với các linh mục, đồng thời các linh mục nên tạo điều kiện học hỏi thêm cho giáo lý viên, để tất cả chúng ta thi hành sứ vụ cách mới mẻ, bằng nhiệt tình mới, năng lực mới và phương pháp mới.

4. Ngoài ra, giáo xứ còn là cộng đoàn “luôn luôn hiệp thông với nhau”,giữa linh mục và giáo dân cũng như giữa giáo dân với nhau. Sự hiệp thông trong cộng đoàn được thể hiện qua sự tôn trọng, cộng tác và chia sẻ. Thật vậy, trên nền tảng bí tích Rửa Tội, mọi tín hữu đều bình đẳng với nhau về phẩm giá, cho nên phải tôn trọng lẫn nhau, tránh mọi hình thức phân biệt đối xử. Đồng thời phải cộng tác và chia sẻ với nhau để cùng xây dựng ngôi nhà chung là giáo xứ và thi hành sứ mạng chung là loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Các thành viên Hội đồng Giáo xứ là những cộng sự viên gần gũi của các linh mục trong việc điều hành giáo xứ, vì thế các vị cần hiểu biết về trách nhiệm và quyền hạn của mình, và cộng tác với các linh mục trong tinh thần phục vụ để mang lại kết quả tốt đẹp nhất cho giáo xứ.

Tình hiệp thông đó còn được mở rộng ra bên ngoài qua việc cộng tác với mọi người thiện chí để thực hiện những việc đem lại phúc lợi chung, như thăm viếng nhau trong cộng đồng, cùng xây một cây cầu, cùng đào một giếng nước, dựng một mái nhà tình thương. Những việc tưởng chừng nhỏ bé này chính là những hạt giống âm thầm của Tin Mừng vĩ đại (x. Mc 4,30).

Trong hoàn cảnh hiện nay, chúng ta cần quan tâm đặc biệt đến anh chị em di dân. Từ hai thập niên qua, rất đông anh chị em, cách riêng các bạn trẻ Công giáo phải rời xa gia đình và làng quê để đi học và đi làm tại các thành phố lớn.Thực tế này không những tác động trên đời sống kinh tế và xã hội, nhưng cả trên đời sống và sinh hoạt đức tin. Nhiều giáo xứ tại nông thôn không còn đủ nhân lực cho những sinh hoạt của cộng đoàn. Ngược lại, nhiều giáo xứ nơi thành thị lại quá tải trong công tác mục vụ. Nhiều anh chị em di dân cảm thấy lạc lõng ngay trong đời sống đức tin. Vì thế xin anh chị em, cách riêng các linh mục, mở rộng vòng tay đón tiếp anh chị em di dân, tạo điều kiện cho họ tham gia vào các sinh hoạt của giáo xứ, để họ cảm nhận được mình là thành viên của gia đình giáo xứ. Như thế không những đời sống đức tin của họ được nâng đỡ, mà họ còn trở nên những nhân tố tích cực trong việc Phúc-Âm-hóa.

5. Anh chị em thân mến, sau khi mô tả đời sống của cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên, sách Công vụ viết tiếp: “Họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân thương mến. Và Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ” (Cv 2,47). Chính đời sống chung của cộng đoàn đã làm bừng sáng vẻ đẹp của Phúc Âm và thu hút nhiều người đến với Hội Thánh. Cũng vậy, chúng tôi tin rằng nếu các giáo xứ thật sự trở thành những cộng đoàn thờ phượng Chúa, hiệp nhất và yêu thương nhau, thì vẻ đẹp và niềm vui Phúc Âm sẽ được lan tỏa rộng rãi và thu hút nhiều người đến với Chúa. Giờ đây, chúng tôi muốn ngỏ lời riêng với anh em linh mục và anh chị em sống đời thánh hiến.

6. Anh em linh mục rất thân mến,

Chúng tôi xác tín rằng việc Phúc-Âm-hóa giáo xứ phải được bắt đầu từ chính hàng linh mục. Chúng tôi cảm ơn anh em đã tận tụy và trung kiên với công việc phục vụ cộng đoàn được trao phó cho anh em. Tuy nhiên chúng ta không được quyền tự mãn với những gì đã làm, nhưng phải không ngừng canh tân đời sống bản thân cũng như cung cách thi hành tác vụ linh mục. Vì thế, xin anh em nghe lại lời nhắn nhủ của Đức Thánh Cha Phanxicô, và hãy xem đó như kim chỉ nam cho tác vụ linh mục tại giáo xứ: Cùng với hàng giám mục, các linh mục “phải luôn luôn nuôi dưỡng sự hiệp thông truyền giáo trong giáo xứ của mình, theo lý tưởng của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi. Để thực hiện điều này, có khi ngài sẽ đứng trước dân, chỉ đường cho họ và giữ cho niềm hy vọng của họ luôn sống động. Khi khác, ngài chỉ cần ở giữa họ bằng một sự hiện diện khiêm tốn và nhân từ. Khi khác nữa, ngài sẽ phải đi theo họ, giúp đỡ những ai bị bỏ lại ở đằng sau, và trên hết, để cho đoàn chiên tự mình mở ra những lối đi mới” (Niềm Vui Tin Mừng, số 31).

7. Với anh chị em sống đời thánh hiến, xin chia sẻ niềm vui với anh chị em vì Đức Thánh Cha Phanxicô đã quyết định chọn năm 2015 là Năm của Đời sống thánh hiến. Chúng tôi tin rằng đây sẽ là cơ hội thuận lợi để anh chị em đào sâu căn tính của mình, để sống “trải nghiệm không ngừng được đổi mới về sự nếm cảm tình bạn và sứ điệp của Đức Kitô” (Niềm Vui Tin Mừng, số 264). Chính trải nghiệm này thúc giục chúng ta ngày càng yêu mến Đức Kitô nhiều hơn và chia sẻ tình yêu ấy cho người khác, nghĩa là dấn thân cho sứ vụ Phúc-Âm-hóa cách mạnh mẽ hơn, trong sự hợp tác chặt chẽ với Giáo hội địa phương. Chúng tôi tạ ơn Chúa vì sự phong phú ơn gọi tu sĩ trong Giáo hội Việt Nam, và hyvọng sự phong phú đó sẽ mang lại dồi dào hoa trái cho cánh đồng truyền giáo còn mênh mông trên quê hương chúng ta.

8. Kết thúc Thư Mục vụ này, chúng ta hãy hướng nhìn lên Đức Mẹ La Vang, Người Mẹ gần gũi và nhân hậu của Giáo hội Việt Nam. Xin Mẹ giúp các giáo xứ và cộng đoàn chúng con nên chứng nhân cho tình hiệp thông và phục vụ, cho đức tin nồng cháy và quảng đại, cho công lý và hòa bình, để niềm vui Tin Mừng chạm đến cõi lòng của muôn người. Amen.

Làm tại Nha Trang, Lễ Các Thánh Nam Nữ, ngày 1 tháng 11 năm 2014

+ Cosma Hoàng Văn Đạt

Giám mục Bắc Ninh

Tổng thư ký HĐGMVN

+ Phaolô Bùi Văn Đọc

Tổng giám mục Tổng giáo phận Tp. HCM

Chủ tịch HĐGMVN

 

]]>
http://conglyvahoabinh.org/thu-muc-vu-cua-hoi-dong-giam-muc-viet-nam-tan-phuc-am-hoa-doi-song-cac-giao-xu-va-cac-cong-doan-song-doi-thanh-hien/2014/11/feed/ 0
Đức Hồng Y Trần Nhật Quân: Người chiến đấu với chiếc ná http://conglyvahoabinh.org/duc-hong-y-tran-nhat-quan-nguoi-chien-dau-voi-chiec-na/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/duc-hong-y-tran-nhat-quan-nguoi-chien-dau-voi-chiec-na/2014/10/#comments Tue, 28 Oct 2014 02:56:32 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5030

Bài liên quan:

]]>
“Đức Giáo Hoàng đã ví von tôi với David trong chuyện David đánh bại người khổng lồ Goliath bằng chiếc ná, và lời khuyến khích tôi ‘Đừng sợ, Thiên Chúa của Israel ở với David’”
Đức Hồng y Trần Nhật Quân dẫn đầu cuộc biểu tình đêm 29-6-2011 (ngày lễ Thánh Phêrô và Phaolô) ở bên ngoài Văn phòng Liên lạc, văn phòng chính phủ trung ương của Trung Quốc ở Hồng Kông, để lên án cách đối xử vô nhân đạo của Trung Quốc với hàng giáo sĩ và đòi hỏi trả tự do cho những người của Giáo Hội bị bắt giữ.

Đức Hồng y Trần Nhật Quân dẫn đầu cuộc biểu tình đêm 29-6-2011 (ngày lễ Thánh Phêrô và Phaolô) ở bên ngoài Văn phòng Liên lạc, văn phòng chính phủ trung ương của Trung Quốc ở Hồng Kông, để lên án cách đối xử vô nhân đạo của Trung Quốc với hàng giáo sĩ và đòi hỏi trả tự do cho những người của Giáo Hội bị bắt giữ (ảnh: hoacai).

Sau thánh lễ bế mạc Thượng Hội Đồng Ngoại Thường về Gia Đình và tuyên phong Chân Phước cho Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã có dịp nói chuyện với vị Hồng Y can trường của Hương Cảng.

“Đây là một trong những người chiến đấu với chiếc ná ” Đức Thánh Cha đã nói như trên khi gặp Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân của Hương Cảng.

Đức Hồng Y tâm sự:

“Sau Thánh Lễ phong chân phước, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã gặp gỡ Đức Giáo Hoàng danh dự Bênêđíctô thứ 16 và các vị Hồng Y khác. Tôi xếp hàng chờ đợi và suy nghĩ một vài từ để nói chuyện với Đức Giáo Hoàng, để không lãng phí của thời gian ngài.

Tôi chuẩn bị để nói với Đức Giáo Hoàng rằng: Thưa Đức Thánh Cha, tôi đến từ ‘chiến trường’ ở Hương Cảng. Chắc Đức Thánh Cha đã biết điều đó. Xin hãy cầu nguyện cho chúng tôi để bạo lực không xảy ra. “

“Cuối cùng, tôi đến trước mặt Đức Giáo Hoàng. Trước khi tôi mở miệng, ngài cười và nói,” Ah! Ah! Đây là một trong những người chiến đấu với chiếc ná. Tôi vội vã nói những lời tôi đã chuẩn bị không để các vị khác hàng đợi lâu. “

Đức Hồng Y vui mừng vì “Đức Giáo Hoàng đã ví von tôi với David trong chuyện David đánh bại người khổng lồ Goliath bằng chiếc ná, và lời khuyến khích tôi ‘Đừng sợ, Thiên Chúa của Israel ở với David’”. Điều này chứng tỏ Đức Thánh Cha đã theo dõi sát những diễn biến tại Hương Cảng.

Trong gần một tháng, hàng trăm sinh viên đã biểu tình ở các khu vực trọng điểm ở Hồng Kông để thúc đẩy cải cách chính trị trong cuộc bầu cử dự kiến diễn ra năm 2017.

Tháng Bảy năm 2013, Giáo phận Hồng Kông đã đưa ra tuyên bố ủng hộ lời kêu gọi bất tuân dân sự, và Ủy ban Công lý và Hòa bình của giáo phận đã giải thích lý do tại sao ủy ban ủng hộ phong trào phản kháng. Mặc dù tuổi đã cao, Đức Hồng Y Trần Nhật Quân đã trực tiếp tham gia vào các cuộc biểu tình.

Dưới ánh mặt trời thiêu đốt tháng Sáu năm ngoái, vị Hồng Y đã 83 tuổi đi bộ 84 giờ để kêu gọi mọi người bỏ phiếu trong một cuộc trưng cầu dân ý về phổ thông đầu phiếu do các tổ chức đòi dân chủ ở Hương Cảng chủ xướng.

Đặng Tự Do
vietcatholic.org
]]>
http://conglyvahoabinh.org/duc-hong-y-tran-nhat-quan-nguoi-chien-dau-voi-chiec-na/2014/10/feed/ 0
Thận trọng và phẩm giá con người, những điểm chuẩn của công lý http://conglyvahoabinh.org/than-trong-va-pham-gia-con-nguoi-nhung-diem-chuan-cua-cong-ly/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/than-trong-va-pham-gia-con-nguoi-nhung-diem-chuan-cua-cong-ly/2014/10/#comments Mon, 27 Oct 2014 15:31:25 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5023

Bài liên quan:

]]>
Những lý do nhân đạo bắt buộc rằng những đối xử đặc biệt phải được dành cho những người lớn tuổi

Những lý do nhân đạo bắt buộc rằng những đối xử đặc biệt phải được dành cho những người lớn tuổi

Đức Giáo Hoàng tiếp kiến Hiệp Hội quốc tế luật hình sự

Rôma – 24/10/2014 — “Sự thận trọng trong việc áp dụng hình phạt phải là nguyên tắc điều hành các hệ thống hình sự”, Đức Giáo Hoàng Phanxicô tuyên bố và yêu cầu sự tôn trọng phẩm giá con người phải là “tiêu chuẩn định hướng” để trừng phạt những hành vi đáng trách.

Đức Giáo Hoàng đã tiếp kiến một đoàn đại biểu của Hiệp Hội Hình Sự quốc tế, hôm 23/10/2014, chào mừng trong sứ vụ của họ “một lãnh vực ưu thế để làm sinh động Phúc Âm trên thế giới”.

Ngài đã đưa ra những yếu tố phân định cho nhiệm vụ của các luật gia ngày nay, “với tất cả các Kitô hữu và những người có thiện chí” họ được kêu gọi “không chỉ đấu tranh để bãi bỏ án tử hình, dù là hợp pháp hay bất hợp pháp, và dưới mọi hình thức, mà còn là cải thiện các điều kiện giam giữ, trong sự tôn trọng phẩm giá con người”.

“Thận trọng trong việc áp dụng hình phạt phải là nguyên tắc điều hành các hệ thống hình sự”, ngài tuyên bố : “Sự tôn trọng phẩm giá con người không những phải hành động như một sự giới hạn tính độc đoán của Nhà Nước, mà còn như tiêu chuẩn định hướng cho sự dẹp bỏ những thái độ tấn công vào phẩm giá và sự toàn vẹn của con người”.

Đức Giáo Hoàng, trước tiên, đã nói nhiều về án tử hình, nhắc nhở rằng “những lý luận trái ngược có rất nhiều và ai cũng biết”, như “khả năng có thể có sai lầm trong xét xử và có sự lợi dụng của các chế độ độc tài toàn trị”.

Nhưng ngài cũng đã tố cáo “những án tử trá hình”, như án tù chung thân, và “những bản án tử hình bất hợp pháp”, như “những cuộc xử tử không xét xử hay thủ tiêu phi pháp” đã diễn ra bởi một số Nhà Nước và những nhân viên của họ.

Những cuộc hành hình này “mà người ta thường cho qua vì coi như những cuộc đụng độ với bọn du côn hoặc được trình bầy như những hậu quả ngoài ý muốn trong khi sử dụng công lực một cách hợp lý và tương ứng để thực hành luật pháp”, thực chất không khác gì “những tội ác đích thực”.

Như vậy, mặc dù đã có những luật pháp hiện nay, “án tử hình, bất hợp pháp ở những mức độ khác nhau, vẫn còn đang được áp dụng trên toàn hành tinh”, Đức Giáo Hoàng lưu ý.

Ngài cũng đã nhắc đến những điều kiện giam cầm : “các điều kiện giam giữ tệ hại” là kết quả “của những yếu kém của hệ thống hình sự”, hay của một sự “thiếu thốn cơ sở hạ tầng và kế hoạch”, mà còn “của sự thi hành độc đoán và tàn nhẫn quyền lực trên những người đã bị tước quyền tự do”.

Đức Giáo Hoàng đã chống việc “giam cứu” vốn là “một hình thức hiện đại khác của hình phạt trái phép và ẩn giấu”, và chống những việc giam giữ không xét xử đã chiếm đến 50% các vụ giam cầm ở một số quốc gia.

Vấn đề này, ngài cảnh báo, “phải được đối phó với sự thận trọng cần thiết, trong mức độ có rủi ro tạo ra một vấn đề khác cũng trầm trọng như vấn đề thứ nhất, nếu không muốn nói là trầm trọng hơn : vấn đề những người bị kết án bất chấp các quy định xét xử”.

Ngoài ra, Đức Giáo Hoàng đã tố cáo những hình thức tra tấn, “không những trong các trung tâm giam giữ bí mật hay trong những trại tập trung hiện đại, nhưng cũng trong các nhà tù, các trại cải tạo trẻ em vị thành niên, các bệnh viện tâm thần, các đồn công an và các trung tâm, cơ chế giam giữ và thi hành án khác.

Trong những tra tấn này : “việc biệt giam trong các trại tù đặc biệt an ninh”, nơi đó “thiếu thốn các kích thích thần kinh giác quan, hoàn toàn cô lập, không được trao đổi và hoàn toàn không có tiếp xúc nào với người khác, gây ra những bệnh hoạn tâm lý và thể lý như chứng cuồng ám, chứng lo sợ, bệnh trầm uất và sụt cân, và gia tăng đáng kể xu hướng tự tử”.

Ngài đã kêu gọi “một sự dấn thân mạnh mẽ của cộng đồng quốc tế để công nhận vị trí ưu tiên của phẩm giá con người trên tất cả mọi sự” để chận đứng những lạm dụng trên.

Trẻ em và người già hay đặc biệt là những người suy yếu, cần có một sự thi hành hình phạt phù hợp, Đức Giáo Hoàng xác định : “Các quốc gia phải từ bỏ việc phạt hình sự trẻ em chưa hoàn tất sự phát triển của chúng đến độ trưởng thành” và phải dành ưu tiên cho các “chính sách hội nhập và những phương pháp hướng đến làm lớn lên trong các em lòng tôn trọng sự sống và các quyền của người khác”

Về phần những người già, họ có thể , từ những lỗi lầm của họ, đem đến những giáo huấn cho người khác trong xã hội. Người ta không chỉ học các đức tính từ các thánh, nhưng cũng có thể học được những thiếu sót, những sai lầm của những người tội lỗi, và trong những người này, những người mà dù với bất cứ lý do gì, đã sa ngã và đã trở thành tội phạm”, Đức Giáo Hoàng nói thêm.

Ngoài ra, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh, “những lý do nhân đạo bắt buộc rằng những đối xử đặc biệt phải được dành cho những người lớn tuổi, hay bị khuyết tật trầm trọng, hay đang sống giai đoạn chót, đàn bà có chửa, những người tàn tật…”.

Sau hết, Đức Giáo Hoàng đã đề cập những hình thức tội phạm thực hiện “với sự đồng lõa, tích cực hay vì sơ sót, của nhà cầm quyền”, như nạn buôn bán người, đang lợi dụng cả tỷ người đang sống trong cảnh nghèo đói tuyệt đối, hay nạn tham nhũng.

Thương tích cuối cùng được khuyến khích bởi “sự thông đồng của nhà cầm quyền” và bởi những hiệp ước quốc tế hướng đến “sự bảo vệ các quyền lợi của thị trường kinh tế và tài chánh” nhiều hơn là quyền lợi của dân chúng, ngài nói thêm.

Trong tất cả mọi trường hợp, Đức Giáo Hoàng lưu ý, “án phạt hình sự là có lựa chọn” : nó “chỉ bắt được những con cá nhỏ và để cho cá lớn tự do bơi ra biển”, mà không bị trừng phạt.

Thiên Khải dịch từ zenit

]]>
http://conglyvahoabinh.org/than-trong-va-pham-gia-con-nguoi-nhung-diem-chuan-cua-cong-ly/2014/10/feed/ 0
Các lãnh đạo châu Âu tránh thảo luận về nhân quyền trong chuyến viếng thăm của ông Lý http://conglyvahoabinh.org/cac-lanh-dao-chau-au-tranh-thao-luan-ve-nhan-quyen-trong-chuyen-vieng-tham-cua-ong-ly/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/cac-lanh-dao-chau-au-tranh-thao-luan-ve-nhan-quyen-trong-chuyen-vieng-tham-cua-ong-ly/2014/10/#comments Mon, 20 Oct 2014 02:20:48 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5015

Bài liên quan:

]]>
Thủ tướng Trung Quốc, ông Lý Khắc Cường, ít nhận được lời công khai phản đối sự bất khoan dung tôn giáo. Rõ ràng các quan chức châu Âu đã cố tình tránh nêu lên vấn đề thành tích kém về quyền tự do tôn giáo của Trung Quốc.

Thủ tướng Ý Matteo Renzi (phải) tiếp đón người đồng cấp Trung Quốc Lý Khắc Cường (trái) khi ông đến tham dự cuộc họp ở Palazzo Chigi hôm thứ Ba tại Rôma. (Ảnh: AFP/Gabriel Bouys)

Thủ tướng Ý Matteo Renzi (phải) tiếp đón người đồng cấp Trung Quốc Lý Khắc Cường (trái) khi ông đến tham dự cuộc họp ở Palazzo Chigi hôm thứ Ba tại Rôma. (Ảnh: AFP/Gabriel Bouys)

Với tổng cộng 210 triệu tín hữu Tin lành, Công giáo và Chính thống Nga, Nga, Đức và Ý là nơi có đông số Kitô hữu nhất ở châu Âu.

Nhưng khi Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường kết thúc chuyến công du thúc đẩy thương mại dài một tuần tại Moscow, Berlin và cuối cùng là Rôma hôm thứ Tư, rõ ràng các quan chức châu Âu đã cố tình tránh nêu lên vấn đề thành tích kém về quyền tự do tôn giáo của Trung Quốc, theo các nhóm nhân quyền và các nhà phân tích.

Ông Lý đáp máy bay xuống Rôma hôm thứ Ba và hội kiến Thủ tướng Matteo Renzi. Ông thông báo các thỏa thuận hợp tác đầu tư và thương mại trị giá 10 tỷ Mỹ kim trong đó có thỏa thuận nhà thầu quân sự Ý Finmeccanica cung cấp 50 trực thăng cho Trung Quốc.

“Chúng ta phải tăng cuờng trao đổi giữa Ý và Trung Quốc nhiều hơn”, ông Renzi phát biểu trong cuộc họp báo chung bên ngoài Palazzo Chigi, dinh thủ tướng tại Rôma.

Thủ tướng Ý đã không công khai đề cập đến tình hình nhân quyền của Trung Quốc, và người phát ngôn cho văn phòng thủ tướng đã không trả lời câu hỏi liệu vấn đề gia tăng ngược đãi tôn giáo được đưa tin trong năm nay có được thảo luận trong các cuộc họp kín không.

Chính quyền Trung Quốc đã tháo gỡ Thánh giá và phá hủy hàng trăm nhà thờ tại tỉnh Chiết Giang trong năm nay, theo các nhóm nhân quyền trong đó có tổ chức China Aid ở Mỹ.

“Chúng tôi hy vọng vấn đề tự do tôn giáo hay tín ngưỡng ở Trung Quốc, vốn có tầm quan trọng rất lớn đối với người Công giáo và Tin lành trong nước này, sẽ không bị các nhà ngoại giao và quan chức hội kiến Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường bỏ qua trong thời gian ông Lý ở châu Âu”, tổ chức Christian Solidarity Worldwide ở London nói trong thông cáo gửi qua email hôm thứ Ba trước khi ông Lý đến.

Riêng nước Ý bị ảnh hưởng tình trạng suy thoái kinh tế đã không nêu lên những vấn đề tôn giáo vì trong năm nay Trung Quốc đã đầu tư rất nhiều vào các công ty trong đó có Fiat và Telecom Italia, theo Axel Berkofsky, nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Chính trị Quốc tế ở Milan.

“Người châu Âu đã không còn muốn thảo luận và tranh luận với người Trung Quốc về vấn đề nhân quyền”, ông phát biểu với ucanews.com. “Cuộc khủng hoảng kinh tế ở Nam Âu, và các doanh nghiệp Đức và lợi ích thương mại tại Trung Quốc, sẽ tiếp tục đảm bảo nhân quyền không trở thành vấn đề tranh cãi trong các cuộc họp giữa châu Âu và Trung Quốc”.

Sau các cuộc thảo luận với ông Lý tại Berlin hồi tuần trước, Thủ tướng Đức Angela Merkel thúc giục Trung Quốc kiềm chế giữa lúc đang xảy ra các cuộc biểu tình đòi dân chủ tại Hồng Kông nhưng không công khai đề cập đến tự do tôn giáo.

Bà Merkel phát biểu với các phóng viên tại Berlin rằng các cuộc đàm phán diễn ra “cởi mở và sôi nổi”, bao gồm đàm phán về nhân quyền, nhưng đảng Liên minh Dân chủ Thiên Chúa giáo cầm quyền của bà đã không trả lời các câu hỏi được gửi qua email hỏi liệu vấn đề ngược đãi Kitô hữu có được nêu riêng với ông Lý không.

Văn phòng thủ tướng Đức được cung cấp một danh sách các vấn đề nhân quyền cần thảo luận trước khi phái đoàn Trung Quốc đến hôm thứ Sáu, trong đó có vụ xét xử ông Ilham Tohti, học giả người thiểu số Duy Ngô Nhĩ bị tuyên án tù chung thân hồi tháng trước.

Tuy nhiên, vấn đề ngược đãi Kitô hữu không được đưa vào danh sách, Wolfgang Buettner, người phát ngôn cho tổ chức Theo dõi Nhân quyền ở Berlin, nói và cho biết thêm quyền tự do thờ tự cũng không được nêu lên kể từ khi Đức bắt đầu chương trình giao lưu chính quyền với Trung Quốc năm 2011.

“Có thể nó được đề cập đến nhưng thực sự không phải là một vấn đề tranh cãi. Có lẽ có vấn đề nổi bật hơn”, ông nói.

Trong ba năm qua, Đức và Trung Quốc đã tăng cường hợp tác kinh tế, và tuần trước hai bên đã ký các thỏa thuận mới trị giá 2,5 tỷ Mỹ kim và kế hoạch hợp tác trong lĩnh vực giáo dục, chăm sóc y tế, năng lượng và công nghệ.

Sau chuyến viếng thăm Berlin, ông Lý bay sang Moscow ký các thỏa thuận trong đó có thỏa thuận để Trung Quốc cung cấp các dịch vụ đường sắt cao tốc trước khi ông sang thăm Ý.

Thủ tướng Trung Quốc có mặt tại Tổ chức Nông Lương Liên Hiệp Quốc tại Rôma vào cuối ngày thứ Tư trước cuộc họp Á-Âu ở Milan hôm thứ Năm và thứ Sáu trước khi trở về Bắc Kinh.

Bài phản ánh quan điểm và văn phong của phóng viên ucanews.com từ Bắc Kinh, Trung Quốc, do vietnam.ucanews.com dịch và phổ biến.

]]>
http://conglyvahoabinh.org/cac-lanh-dao-chau-au-tranh-thao-luan-ve-nhan-quyen-trong-chuyen-vieng-tham-cua-ong-ly/2014/10/feed/ 0
Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp Thủ tướng Việt Nam http://conglyvahoabinh.org/duc-thanh-cha-phanxico-tiep-thu-tuong-viet-nam/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/duc-thanh-cha-phanxico-tiep-thu-tuong-viet-nam/2014/10/#comments Mon, 20 Oct 2014 02:03:27 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5012

Bài liên quan:

]]>
Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp kiến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 18-10-2014

Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp kiến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 18-10-2014 (ảnh WHĐ)

Vatican, trưa thứ bẩy, 18-10-2014, ĐTC Phanxicô đã tiếp kiến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam.

Toàn văn Thông cáo báo chí của Tòa Thánh nói rằng:

”Hôm nay ĐTC Phanxicô đã tiếp kiến Thủ Tướng Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng. Sau đó Thủ tướng đã gặp ĐHY Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, có Đức TGM ngoại trưởng Dominique Mamberti tháp tùng.

”Trong các cuộc hội kiến thân mật, các vị bày tỏ sự hài lòng về cuộc gặp gỡ hôm nay, đánh dấu một giai đoạn quan trọng trong tiến trình củng cố những quan hệ giữa Tòa Thánh và Việt Nam, vì đây là lần thứ hai, Thủ Tướng Dũng thực hiện cuộc viếng thăm tại Vatican sau cuộc viếng thăm hồi năm 2007. Trong cuộc hội kiến có nêu bật sự dấn thân của Giáo Hội đóng góp vào việc phát triển đất nước, nhờ sự hiện diện của Giáo Hội trong nhiều lãnh vực để mưu ích cho toàn thể xã hội. Trong bối cảnh đó có tái khẳng định sự đánh giá cao đối với sự nâng đỡ của Chính Quyền dành cho Cộng đồng Công Giáo trong khuôn khổ những phát triển được Hiến Pháp năm 2013 khẳng định liên quan đến chính sách tôn giáo, cũng như về sự trợ giúp cho Vị Đại Diện Tòa Thánh không thường trú ở Việt Nam trong việc thi hành sứ mạng của Ngài, nhắm thăng tiến quan hệ giữa Giáo Hội và Nhà Nước, hướng tới mục tiêu chung là các quan hệ ngoại giao. Rồi cũng đề cập tới một vài vấn đề mà hai bên cầu mong sẽ được đào sâu và giải quyết qua các kênh đối thoại hiện có.

Sau cùng, hai bên trao đổi ý kiến về một vài đề tài thời sự trong miền và quốc tế, đặc biệt là những sáng kiến nhắm thăng tiến hòa bình và sự ổn định tại Á châu”. (SD 18-10-2014)

G. Trần Đức Anh OP (vietvatican.net)

]]>
http://conglyvahoabinh.org/duc-thanh-cha-phanxico-tiep-thu-tuong-viet-nam/2014/10/feed/ 0
Sứ điệp đúc kết của Thượng Hội đồng Giám mục về gia đình http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-thuong-hoi-dong-giam-muc/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-thuong-hoi-dong-giam-muc/2014/10/#comments Mon, 20 Oct 2014 01:46:40 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=5005

Bài liên quan:

]]>
Sứ điệp của Thượng Hội đồng Giám mục
Đại hội Ngoại thường lần thứ III
Ngày 18.10.2014
Thượng Hội Đồng Giám mục Ngoại thường lần III

Thượng Hội Đồng Giám mục Ngoại thường lần III

Chúng tôi, các Nghị phụ Thượng Hội đồng Giám mục, cùng với Đức Thánh Cha đã nhóm họp tại Roma trong Đại hội Toàn thể Ngoại thường của Thượng Hội đồng Giám mục, gửi lời chào đến mọi gia đình khắp các châu lục, và đặc biệt, đến mọi người theo Chúa Kitô, là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Chúng tôi bày tỏ niềm ngưỡng mộ và tri ân anh chị em đã mang lại cho chúng tôi và thế giới chứng từ về lòng trung tín, niềm tin, niềm hy vọng và tình yêu.

Mỗi người chúng tôi, các mục tử của Hội Thánh, đều đã lớn lên trong một gia đình, từ một khung cảnh xã hội và cuộc sống rất đa dạng. Là linh mục và giám mục, chúng tôi sống bên các gia đình, được nghe các gia đình kể cho nghe, tỏ cho biết những câu chuyện lý thú về niềm vui và những khó khăn của mình.

Việc chuẩn bị cho Thượng Hội đồng này, khởi sự bằng bản câu hỏi gửi đến các Giáo hội trên khắp thế giới, đã cho chúng tôi cơ hội được lắng nghe những trải nghiệm cuộc sống của nhiều gia đình. Cuộc đối thoại của chúng tôi trong thời gian họp Thượng Hội đồng đã làm cho nhau được phong phú, giúp chúng tôi nhìn vào những hoàn cảnh phức tạp mà các gia đình ngày nay đang đối mặt.

Chúng tôi gửi đến anh chị em lời của Chúa Kitô: “Này Ta đứng bên cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, Ta sẽ vào nhà và ăn tối với người ấy, và người ấy ở cùng Ta” (Kh 3, 20). Trong cuộc hành trình của mình trên những nẻo đường Thánh Địa, hẳn Chúa Giêsu đã từng vào những ngôi nhà làng quê. Còn ngày nay, Người đang tiếp tục đi qua những con đường trong các thành phố của chúng ta. Dưới mái nhà của anh chị em, có ánh sáng và bóng tối. Những thách đố vẫn thường xuất hiện và nhiều khi có cả những thử thách nặng nề. Sự tối tăm có thể cứ tăng thêm đến mức trở thành bóng tối dày đặc khi sự dữ và tội lỗi hoạt động tận trong trái tim gia đình.

Chúng tôi nhìn nhận rằng giữ được lòng trung thành trong tình yêu vợ chồng là cả một thách đố lớn. Sa sút niềm tin và dửng dưng đối với những giá trị đích thực, chủ nghĩa cá nhân, các mối tương quan trở nên nghèo nàn, sống căng thẳng mất hết tỉnh táo, tất cả đang để lại dấu ấn trên đời sống gia đình. Đời sống hôn nhân thường gặp khủng hoảng và thường giải quyết những khủng hoảng này một cách vội vã, thiếu can đảm để biết kiên nhẫn và tỉnh táo, biết hy sinh và tha thứ cho nhau. Những thất bại này sẽ làm xuất hiện những quan hệ mới, những đôi vợ chồng mới, những cuộc kết hợp mới về phần đời, rồi những cuộc hôn nhân mới, sinh ra những hoàn cảnh gia đình vừa phức tạp, vừa có vấn đề nếu muốn chọn sống cuộc đời người Kitô hữu.

Trong những thách đố này, chúng tôi muốn nói đến những thử thách của chính cuộc sống. Chúng tôi nghĩ đến gánh nặng cuộc sống chất lên qua những đau khổ khi có đứa con tật nguyền, lúc mắc bệnh nặng, khi tuổi già không còn minh mẫn, hoặc khi có người thân yêu qua đời. Chúng tôi ngưỡng mộ sự trung tín của rất nhiều gia đình đã chịu đựng thử thách với lòng can đảm, với niềm tin và tình yêu. Họ thấy những đau khổ này không phải là gánh nặng chất lên mình, nhưng là điều gì đó họ được trao ban và đã dâng lên, nên họ thấy được Chúa Kitô đang chịu đau khổ nơi thân xác mỏng giòn này.

Chúng tôi nhắc lại những khó khăn phát sinh từ các hệ thống kinh tế tồi tệ, từ “sự tôn sùng ngẫu tượng tiền bạc và sự chuyên chế của nền kinh tế phi nhân không hề đếm xỉa mục tiêu đích thực vì con người” (Evangelii gaudium, 55) đang xói mòn phẩm giá con người. Chúng tôi nhớ đến những người cha người mẹ thất nghiệp, họ bất lực trước những nhu cầu căn bản nhất của gia đình, và nhớ đến giới trẻ đang thấy trước mặt là những ngày tháng chẳng có gì để kỳ vọng, họ đang là mồi ngon cho ma túy và tội ác.

Chúng tôi nghĩ đến rất nhiều gia đình nghèo khổ, đến những người đang bám theo các con tàu mong đến được bến bờ bên kia để sống sót, đến những người tị nạn lang thang vô vọng trong sa mạc, đến những người đang bị bách hại vì niềm tin và vì những giá trị nhân bản và tâm linh của mình, đến những người chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh và áp bức. Chúng tôi nhớ đến các phụ nữ bị bạo hành và khai thác, các nạn nhân của nạn buôn người, trẻ em bị lạm dụng bởi chính những người lẽ ra phải bảo vệ và lo cho em được phát triển, và các thành viên của rất nhiều gia đình đã bị làm nhục và chất chồng những khốn khó. “Nền văn hóa chuộng sự giàu sang đang mê hoặc chúng ta… tất cả những cảnh đời héo hắt vì không có cơ hội dường như chỉ là một lớp kịch trên sân khấu, không hề chạm đến chúng ta” (Evangelii gaudium, 54). Chúng tôi kêu gọi các chính phủ và các tổ chức quốc tế hãy vì lợi ích chung mà cổ võ các quyền của gia đình.

Chúa Kitô đã muốn Giáo hội của Người là một ngôi nhà cửa luôn rộng mở chào đón mọi người. Chúng tôi chân thành cảm ơn các mục tử, giáo dân và các cộng đoàn của chúng ta đang đồng hành với các đôi vợ chồng và gia đình, đồng thời đang săn sóc những vết thương của họ.

* * *

Tuy nhiên, đằng sau ô cửa sổ những ngôi nhà trong thành phố, trong những nếp nhà khiêm nhường nhất ở ngoại ô, nơi làng quê, kể cả trong những túp lều, vẫn bừng lên ánh đèn buổi tối, chiếu tỏa và sưởi ấm thân xác và linh hồn. Ánh sáng này, thứ ánh sáng tỏa ra từ câu chuyện đám cưới, kể lại hai vợ chồng lấy nhau từ sự gặp gỡ lứa đôi, đã nói lên đó chính là một quà tặng, một ân sủng, như sách Khởi nguyên đã nói đến (Kn 2, 18), khi hai người “diện đối diện”, trở nên hai người cùng trợ tá cho nhau, bình đẳng với nhau. Tình yêu của người nam và người nữ dạy chúng ta biết rằng người nọ cần đến người kia để trở nên chính mình, dẫu vậy mỗi người vẫn giữ căn tính khác biệt của mình so với người kia, một căn tính luôn mở ra và bộc lộ khi tự hiến cho nhau. Điều đó đã được cô dâu trong sách Diễm ca hát lên trong bài ca của nàng: “Người tôi yêu thuộc về tôi và tôi thuộc về chàng… Tôi thuộc về người tôi yêu và người tôi yêu thuộc về tôi” (Dc 2, 16; 6, 3).

Cuộc gặp gỡ đích thực này bắt đầu bằng sự đính ước, là thời gian chờ đợi và chuẩn bị. Nó được hiện thực hóa trong bí tích Chúa đã đặt vào đó dấu ấn, sự hiện diện và ân sủng của Ngài. Lộ trình này cũng bao gồm tính dục, sự âu yếm, vẻ đẹp có thể lâu bền hơn sinh lực và sự tươi tắn của tuổi trẻ. Tự bản chất, tình yêu có xu hướng tồn tại mãi mãi đến mức sẵn sàng hy sinh mạng sống cho người mình yêu (x. Ga 15, 13). Do đó, tình yêu vợ chồng, vốn duy nhất và bất khả phân ly, vẫn bền bỉ trước những khó khăn dù nhiều đến mấy đi nữa. Đó là một trong những phép lạ kỳ diệu nhất, dù cũng là phép lạ quen thuộc nhất.

Tình yêu này lan tỏa qua sự sinh sản và lưu truyền nòi giống, không chỉ gồm việc sinh con cái mà còn đưa con cái lãnh nhận quà tặng sự sống thần linh trong bí tích Thánh tẩy, dạy giáo lý vào giáo dục chúng. Cũng còn gồm việc tập cho con cái khả năng dâng hiến sự sống, yêu thương và các giá trị. Những người không có con cái cũng có thể sống những điều đó. Các gia đình đang sống cuộc lữ hành tràn đầy ánh sáng này sẽ trở nên một chứng từ đối với mọi người, nhất là giới trẻ.

Cuộc lữ hành này có khi phải vượt qua núi non hiểm trở và những lần vấp ngã. Nhưng Thiên Chúa luôn đồng hành với chúng ta. Gia đình cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa qua tình yêu thương và đối thoại giữa chồng với vợ, cha mẹ và con cái, anh chị em với nhau. Họ nhìn thấy Thiên Chúa khi gia đình cùng nhau cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa –ốc đảo nhỏ bé hằng ngày cho tinh thần. Họ khám phá Thiên Chúa mỗi ngày khi dạy dỗ con cái trong đức Tin và trong vẻ đẹp cuộc đời sống theo Tin Mừng, một cuộc sống thánh thiện. Trách nhiệm này còn thường được những người ông người bà hết lòng và hết sức chia sẻ. Như vậy, gia đình là Hội Thánh tại gia đích thực, cùng các gia đình khác tạo nên cộng đoàn Giáo hội. Đồng thời các đôi vợ chồng Công giáo được kêu gọi trở nên thầy dạy đức Tin và tình yêu cho những đôi vợ chồng trẻ.

Một biểu hiện khác của sự hiệp thông huynh đệ là bác ái, trao tặng, là đến với những người thấp cổ bé miệng, người bị bỏ rơi, nghèo khổ, cô độc, bệnh tật, khách lạ và các gia đình đang gặp khủng hoảng, ý thức Lời Chúa nói: “Cho thì có phúc hơn nhận” (Cv 20, 35). Đó là biết chia sẻ của cải mình có, chia sẻ tình thân ái, tình yêu và lòng từ tâm, cũng là biết làm chứng cho sự thật, cho ánh sáng và ý nghĩa của sự sống.

Tột đỉnh thu tóm mọi mối dây hiệp thông với Chúa và với tha nhân là cử hành Thánh Thể ngày Chúa nhật, qua đó, gia đình và toàn thể Hội Thánh được ngồi đồng bàn với Chúa. Chúa hiến mình cho tất cả chúng ta, những người đang hành hương qua lịch sử hướng đến cuộc gặp gỡ sau hết, khi “Đức Kitô là mọi sự và ở trong mọi người” (Cl 3, 11). Vì vậy, trong giai đoạn một của Thượng Hội đồng, chúng tôi đã suy nghĩ làm thế nào đồng hành với những người đã ly dị và tái hôn, và về việc họ lãnh các bí tích.

Chúng tôi, các Nghị phụ Thượng Hội đồng Giám mục, mời anh chị em đồng hành với chúng tôi tiến đến Thượng Hội đồng sắp tới. Xin Thánh gia Chúa Giêsu, Đức Mẹ và Thánh Giuse từng quây quần trong căn nhà rất khiêm tốn của các ngài, luôn ở cùng anh chị em. Hiệp cùng Thánh gia, chúng ta dâng lên Chúa Cha lời khẩn nài cho các gia đình trên khắp thế giới:

Lạy Cha, xin ban cho mọi gia đình được sự hiện diện của đôi vợ chồng sống can đảm và khôn ngoan, tạo nên một gia đình tự do và hiệp nhất.

Lạy Cha, xin ban cho những người cha người mẹ có một mái nhà để họ cùng với gia đình được sống trong bình an.

Lạy Cha, xin cho mọi con cái trở nên dấu chỉ của niềm tin tưởng và hy vọng, và cho những người trẻ được can đảm dấn thân một cách kiên trì và trung tín.

Lạy Cha, xin ban cho mọi người có thể kiếm được miếng cơm manh áo bằng đôi bàn tay của mình, xin ban cho họ được hưởng sự thanh thản trong tâm hồn và giữ ngọn đuốc đức Tin được luôn bừng cháy, ngay cả trong những thời khắc đen tối.

Lạy Cha, xin ban cho mọi người chúng con được thấy một Giáo hội ngày càng trung thành và khả tín, một thành đô chính trực và nhân văn, và một thế giới yêu chuộng chân lý, công bằng và lòng thương xót.

(Nguồn: press.vatican.va –
Dịch theo bản tiếng Anh,
tham khảo bản tiếng Ý và tiếng Pháp)

Thành Thi (WHĐ)

]]>
http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-thuong-hoi-dong-giam-muc/2014/10/feed/ 0
VN-Vatican dần tới ‘bình thường hóa’? http://conglyvahoabinh.org/vn-vatican-dan-toi-binh-thuong-hoa/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/vn-vatican-dan-toi-binh-thuong-hoa/2014/10/#comments Sat, 18 Oct 2014 16:30:47 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=4973

Bài liên quan:

]]>
Đức Giáo Hoàng Phanxicô tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dung (ảnh news.va)

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đón tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (ảnh news.va)

Đức Giáo Hoàng Francis sẽ đón tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Vatican vào ngày 18/10 này và đây là lần thứ năm người đứng đầu Giáo hội Công giáo trực tiếp gặp các lãnh đạo Việt Nam trong vòng bảy năm qua.

Tuy vậy, dù có đến bốn cuộc gặp cấp cao giữa hai bên, đến giờ Vatican và Việt Nam vẫn chưa thiết lập bang giao. Điều đó chứng tỏ rằng tuy quan hệ song phương đã được cải thiện nhiều, Tòa Thánh và chính quyền Việt Nam vẫn còn có không ít những bất đồng.

Một câu hỏi quan trọng mà giới quan sát và đặc biệt người Công giáo Việt Nam đặt ra đó là liệu cuộc gặp này có thể giúp tháo bỏ những khúc mắc, cản trở quan trọng mở đường cho Vatican và Việt Nam bình thường hóa quan hệ trong nay mai.

Tiến đều mà chưa ‘bình thường’

Năm 2007, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã đến Vatican và hội kiến Đức Giáo Hoàng Benedict XVI. Vào năm 2009 và 2013, Đức Giáo Hoàng Benedict đã tiếp Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Vào đầu năm nay, Đức Giáo Hoàng Francis đã có cuộc gặp riêng với Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Như vậy, bốn vị lãnh đạo cao nhất – hay còn được biết đến như là ‘tứ trụ triều đình’: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội – của Việt Nam đã đến Vatican và được Đức Giáo Hoàng Benedict và sau đó Đức Giáo Hoàng Francis tiếp đón.

Sau mỗi cuộc gặp như vậy, có không ý kiến cho rằng Vatican và Việt Nam sẽ sớm bình thường hóa quan hệ. Với người Công giáo Việt Nam, cứ mỗi lần lãnh đạo Việt Nam đến Tòa Thánh, họ còn mong một ngày sớm nhất Đức Giáo Hoàng sẽ được đặt chân đến Việt Nam.

Nhưng tất cả đến giờ vẫn chỉ là dự kiến, mong ước vì xem ra giới lãnh đạo Việt Nam thích đến Vatican, muốn được hội kiến với Đức Giáo Hoàng nhưng họ lại chưa sẵn sàng mời Ngài sang thăm Việt Nam hay bình thường hóa quan hệ với Tòa Thánh.

Trong một lần trả lời phỏng vấn hãng Thông tấn Công giáo UCA vào tháng 7/2009, Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn – Tổng Giám mục Sài Gòn lúc đó – cho hay: ‘Tòa Thánh đã sẵn sàng để thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam từ lâu. Những vấn đề then chốt hiện nay nằm ở chính quyền Việt Nam’.

Có thể nói có nhiều nguyên nhân đằng sau sự chần chừ của chính quyền Việt Nam. Một trong những lý do đó – nếu không muốn nói là nguyên nhân chính yếu – là giới lãnh đạo Việt Nam vẫn còn nghi ngại các tôn giáo và Giáo hội Công giáo nói riêng.

Phần vì vấn đề lịch sử, phần vì khác biệt về tư tưởng, đường hướng, cũng như các chế độ cộng sản khác, chính quyền Việt Nam thường không có thiện cảm với các tôn giáo và người Công giáo.

Cụ thể, đến giờ dù quyền tự do tín ngưỡng được tôn trọng hơn trước, Giáo hội vẫn chưa có chỗ đứng trong hầu hết các lĩnh vực của đời sống xã hội, đặc biệt giáo dục, y tế, từ thiện, nhân đạo – những lĩnh vực mà Giáo hội được mời gọi dấn thân và cũng là thế mạnh của Giáo hội.

Một cách nào đó, Giáo hội vẫn bị nghi kỵ và vì vậy bị bất công đối xử. Chẳng hạn, trong khi nhiều cá nhân, tổ chức – trong đó những người, tổ chức nước ngoài – được quyền mở các trường tư nhân, Giáo hội vẫn chưa được phép mở các trường học. Chỉ có các Dòng nữ được quyền mở các trường mầm non.

Những nghi kỵ hay bất công đối xử ấy cũng là nguyên nhân dẫn dẫn đến những căng thẳng, xung đột giữa chính quyền và người Công giáo tại một số nơi trong mấy năm vừa qua.

Ngoài những bất đồng, nghi ngại ấy, có một yếu tố khác ít nhiều làm chính quyền Việt Nam không mặn mà thiết lập bang giao với Vatican. Đó là khác với những quốc gia khác, Vatican chỉ là một ‘quốc gia’ nhỏ bé, không có thương mại, quân sự.

Các quốc gia trên thế giới bang giao với Vatican chỉ vì uy tín, tác động, ảnh hưởng về mặt tinh thần của Giáo hội, hay vì những quốc gia đó cùng coi trọng và muốn cộng tác với Tòa Thánh trong các vấn đề lớn của thế giới như cổ võ hòa bình, đối thoại, nhân quyền, nhân phẩm, tự do tôn giáo.

Vì những điều đó, với tư cách cá nhân, mỗi lần sang châu Âu, tới Ý, các lãnh đạo Việt Nam có thể muốn được diện kiến Đức Giáo Hoàng. Nhưng có thể đối với Nhà nước Việt Nam, những điều đó không –hay chưa – thực sự quan trọng.

Đâu đó cũng có ý kiến cho rằng Việt Nam chỉ thiết lập bang giao với Vatican sau khi Trung Quốc có quan hệ gần gũi hay bình thường hóa quan hệ với Tòa Thánh.

Sẽ hiểu nhau nhiều hơn?

Nhưng giờ mọi chuyện có vẻ thuận lợi hơn để Việt Nam thiết lập bang giao với Tòa Thánh.

Khác với hai hoặc ba năm trước, những nghi kỵ, bất đồng ấy giữa Vatican và Việt Nam phần nào được giải tỏa, gạt bỏ. Hai bên đã hiểu nhau nhiều hơn và quan hệ song phương cũng được cải thiện một phần vì Tòa Thánh và chính quyền Việt Nam đã có những cuộc trao đổi được coi là ‘thẳng thắn, chân thành và tôn trọng lẫn nhau’ trong mấy năm vùa qua.

Kể từ khi được thiệt lập vào năm 2009, Nhóm công tác hỗn hợp Việt Nam-Vatican đã có đến năm cuộc gặp ở Hà Nội và Vatican. Sau lần gặp mới nhất vào ngày 10 và 11/09/2014 tại Hà Nội, Phòng báo chí Tòa Thánh đã công bố bản thông cáo chung, trong đó nhắc lại rằng Vatican vẫn nỗ lực để tiến tới thiết lập bang giao với Việt Nam.

Một bước tiến quan trọng trong quan hệ giữa hai bên là vào tháng 03/2011, Ðức Tổng Giám Mục Leopoldo Girelli được bổ nhiệm làm Ðại diện Tòa Thánh không thường trú đầu tiên tại Việt Nam. Và từ đó đến giờ, ngài đã được phép đi thăm nhiều giáo phận, giáo xứ, dòng tu ở Việt Nam.

Trong thời gian đầu, vị Đại diện của Tòa thánh có gặp những khó khăn, cản trở. Nhưng trong bản thông cáo chung sau cuộc gặp gỡ tại Hà Nội vừa qua, Tòa Thánh ghi nhận rằng chính quyền Việt Nam ‘đã tạo điều kiện dễ dàng’ cho công việc mục vụ của ngài.

Chính sự có mặt đó của người Đại diện Tòa Thánh cũng đã góp phần giúp hai bên hiểu nhau, thân thiện hơn.

Một yếu tố quan trọng có thể giúp Vatican và Việt Nam thiết lập bang giao đó là Đức Giáo Hoàng Francis rất quan tâm đến châu Á và Việt Nam nói riêng. Trong thông cáo chung nói trên, Tòa Thánh cũng cho biết là Ngài ‘quan tâm theo dõi’ những tiến triển gần đây trong quan hệ giữa Vatican và Việt Nam.

Trước đó, vào tháng Tám, khi thăm Hàn Quốc, Ðức Giáo Hoàng Francis đã nói rằng giới lãnh đạo các quốc gia châu Á – trong đó có Trung Quốc và Việt Nam – không nên sợ Tòa Thánh Vatican và Ngài cũng đề cập đến việc Tòa Thánh muốn ‘đối thoại trong tình huynh đệ’ với hai quốc gia cộng sản này.

Lời trấn an và ý nguyện đó của Đức Giáo Hoàng rất có ý nghĩa vì chính quyền Việt Nam thường rất sợ các quốc gia khác can thiệp vào chuyện nội bộ của mình.

Việt Nam cũng có những thay đổi về đối ngoại trong thời gian đây, đặc biệt kể từ khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào trong vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Xem ra Hà Nội đang muốn có quan hệ gần gũi hơn với các nước phương Tây. Tuy không phải là đối tác kinh tế, chiến lược, Tòa Thánh có ảnh hưởng rất lớn trên nhiều vấn đề quốc tế. Một mối quan hệ tốt, thân thiện với Vatican chỉ có lợi cho Việt Nam.

Hơn nữa, vì những căng thẳng với Bắc Kinh gần đây, có thể Việt Nam không còn lệ thuộc nhiều vào Trung Quốc và sẵn sàng thiết lập bang giao với Tòa Thánh dù điều đó có làm Bắc Kinh phật lòng.

Vì những lý do trên, rất có thể quan hệ Việt Nam và Vatican sẽ trở nên gần gũi, phát triển hơn sau cuộc gặp giữa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Đức Giáo Hoàng Francis ngày mai.

Một kết quả cụ thể có thể là chính quyền Việt Nam sẽ đồng ý cho Tòa Thánh bổ nhiệm người Đại diện thường trú tại Việt Nam trong nay mai.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tiến sỹ Đoàn Xuân Lộc, một trí thức Công giáo tại Anh.

Nguồn: BBC tiếng Việt

]]>
http://conglyvahoabinh.org/vn-vatican-dan-toi-binh-thuong-hoa/2014/10/feed/ 0
Thượng Hội Đồng Giám Mục kỳ tới: Ơn gọi và sứ mạng của gia đình http://conglyvahoabinh.org/thuong-hoi-dong-giam-muc-ky-toi-on-goi-va-su-mang-cua-gia-dinh/2014/10/ http://conglyvahoabinh.org/thuong-hoi-dong-giam-muc-ky-toi-on-goi-va-su-mang-cua-gia-dinh/2014/10/#comments Wed, 15 Oct 2014 06:23:30 +0000 http://conglyvahoabinh.org/?p=4965

Bài liên quan:

]]>
Đức Thánh Cha và các Nghị phụ TĐH Giám mục khóa Ngoại thường thứ III tháng 10-2014

Đức Thánh Cha Phanxicô và các Nghị phụ TĐH Giám mục về Gia đình, khóa Ngoại thường thứ III tháng 10-2014

Rôma – 13/10/2014 (Zenit.org

“Ơn gọi và sứ mạng của gia đình trong Giáo Hội và trên thế giới hiện đại” : đó là chủ đề của kỳ Thượng Hội Đồng Giám Mục “thường kỳ” thứ XIV về gia đình được Đức Giáo Hoàng Phanxicô triệu tập, từ ngày 04 đến ngày 25/10/2015, phòng báo chí của Tòa Thánh thông báo vào trưa ngày 13/10/2014.

Công nghị thứ nhì này, như thế sẽ là một công nghị kéo dài 3 tuần lễ, với những vị đại biểu được tuyển cử từ các HĐGM khắp nơi.

Sau công nghị “ngoại thường” thứ III trong tháng 10/2014 (05-19/10), và sau một năm nghiên cứu, các giám mục sẽ tiếp tục công việc của mình về những thách thức của gia đình ngày hôm nay.

Khi công bố bản “phúc trình sau thảo luận” ngày hôm nay 13/19/2014, Đức Hồng Y người Philippin Luis Antonio Tagle, tổng giám mục Manila, một trong các chủ tịch thừa ủy, đã mỉm cười cho biết : như thế là “thảm kịch vẫn còn tiếp diễn”. Ngài cũng đã lưu ý rằng “không phải là dễ” để “sắp xếp chung” những yếu tố của bản phúc trình. Vì thế, ngài đã ca ngợi các “anh hùng” của công nghị, mà người báo báo là Đức Hồng Y Peter Erdo, tổng giám mục Estergom-Budapest (Hungary).

Công nghị đã “thẳng thắn, cởi mở, bác ái đối với người khác” : như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã yêu cầu, ngài bình luận thêm.

Nhưng “công trường” vẫn để ngỏ, Đức Cha Bruno Forte, tổng giám mục Chieti-Vasto (Ý), thư ký đặc biệt của công nghị cho biết : mỗi người đã phát biểu với một “sự tự do hoàn toàn” và cố gắng “lắng nghe những người khác”. Đây là một sự thực hành “tinh thần công nghị” : “có sự nhẫn nại để cùng bước đi và cùng tiến triển” giữa hội nghị của bao quốc gia và bao nền văn hóa khác nhau. Đó là một “tinh thần công nghị trong không gian” đồng thời trong thời gian : cùng nhau tiến bước cần phải có thời gian. Và “đó cũng là tinh thần của Công Đồng Vaticanô II” : tinh thần của “Gaudium et Spes”, “không xét đoán thế gian” nhưng ôm lấy những” niềm vui và nỗi khổ” của những người đương thời.

Lời giải đáp không phải là “được ăn cả, ngã về không”, mà ở trong những sắc thái để “đồng hành” : một “tinh thần đồng hành, tiệm tiến và chín chắn”, tinh thần “từng bước” thực hiện giáo huấn của Giáo Hội, Đức Tổng Giám Mục Ý lưu ý.

Đức Hồng Y Ricardo Ezzati Andrello, sdb, tổng giám mục Santiago, Chilê, chủ tịch HĐGM Chilê, đã nhấn mạnh về bầu không khí “lắng nghe” và “khả năng nhân từ” to lớn, “thông cảm những tình huống khó khăn” mà các gia đình phải trải nghiệm.

Ngài cũng nhắc rằng “bản phúc trình” được công bố hôm nay “không phải là chung quyết” : những ngày tới đây là những ngày “đối thoại” để “làm phong phú” thêm cho nó. Tóm lại, ngài kết luận, đây là một “công nghị biết lắng nghe, biết xúc động, đi tìm những con đường để thấy được điều mà Giáo Hội cảm nhận, với tư cách là môn đệ của Chúa Giêsu, để phục vụ nhận loại”.

Thiên Khải phỏng dịch

]]>
http://conglyvahoabinh.org/thuong-hoi-dong-giam-muc-ky-toi-on-goi-va-su-mang-cua-gia-dinh/2014/10/feed/ 0