<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Uỷ Ban Công lý và Hòa bình</title>
	<atom:link href="http://conglyvahoabinh.org/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://conglyvahoabinh.org</link>
	<description>Hòa bình là kết quả của công lý và bác ái</description>
	<lastBuildDate>Sat, 18 May 2013 05:00:05 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.5.1</generator>
		<item>
		<title>Tương quan giữa Giáo hội và Nhà nước tại Việt Nam</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-giao-hoi-va-nha-nuoc-tai-viet-nam/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-giao-hoi-va-nha-nuoc-tai-viet-nam/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 May 2013 05:00:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cộng đồng chính trị]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>
		<category><![CDATA[Gm. Phaolô Nguyễn Thái Hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3632</guid>
		<description><![CDATA[Gm. Phaolô Nguyễn Thái Hợp  Kitô giáo tự bản chất là một tôn giáo nhập thể và nhập thế. Theo giáo huấn của Đức Kitô, Giáo Hội không thể đứng bên lề lịch sử hay ngoài trần gian, mà cũng chẳng có thể đồng hóa với bất cứ một chế độ chính trị, một hệ [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Gm. Phaolô Nguyễn Thái Hợp </b></p>
<p><b><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/MostRevHop.jpg"><img class="alignright size-medium wp-image-3633" alt="MostRevHop" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/MostRevHop-300x198.jpg" width="300" height="198" /></a></b>Kitô giáo tự bản chất là một tôn giáo nhập thể và nhập thế. Theo giáo huấn của Đức Kitô, Giáo Hội không thể đứng bên lề lịch sử hay ngoài trần gian, mà cũng chẳng có thể đồng hóa với bất cứ một chế độ chính trị, một hệ thống kinh tế hay một nền văn hóa nào. Nhưng suốt dọc hơn 2000 năm lịch sử, Kitô giáo đã giới thiệu nhiều cách thể sống, hình thức diễn tả và mô hình Giáo Hội khác nhau. Có thể nói mỗi mô hình là một cố gắng cụ thể của người tín hữu để thể hiện chương trình của Thiên Chúa, trong những bối cảnh văn hoá, chính trị, xã hội kinh tế nhất định nào đó. Từ các mô hình này sẽ nẩy sinh những khác biệt trong lãnh vực thần học và mục vụ, cũng như cơ cấu tổ chức và tương quan với xã hội trần thế.</p>
<p>Những dòng dưới đây là một vài nét sơ thảo về mối tương quan giữa Giáo Hội Công giáo và Nhà nước tại Việt Nam từ giữa thế kỷ XX đến nay.</p>
<p><b>I. Giáo Hội mở cửa ra thế giới </b></p>
<p>Chủ trương “canh tân và thích nghi” nói chung và đường hướng đối thoại với thời đại nói riêng đã khai mở một giai đoạn mới trong tương quan giữa Giáo Hội Công giáo với thực tại trần thế. Tất cả được khơi nguồn nhờ một con người đặc biệt: Đức chân phước Gioan XXIII. Sau triều đại dài của đức Piô XII, một số người nghĩ rằng Đức Gioan XXIII sẽ chỉ là một giáo chủ “tạm thời” và không gây nhiều chuyện cho giáo triều. Nào ngờ ngày 25 tháng giêng năm 1959, nghĩa là chỉ gần 90 ngày sau khi đảm nhận trọng trách kế vị thánh Phêrô, vị “giáo chủ chuyển tiếp 78 tuổi” này đã bất ngờ công bố một quyết định quan trọng: triệu tập Công đồng Vatican II. Quyết định này gây ngạc nhiên cho rất nhiều người, đặc biệt là hồng y đoàn.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn1">[1]</a></p>
<p>Bất chấp mọi chướng ngại vật. Đức Gioan XXIII luôn lạc quan và tin tưởng, nhất quyết thực hiện công cuộc canh tân và cải tổ Giáo Hội. Trong bài giảng ngày khai mạc sứ vụ, ngài đã bộc lộ “quyết tâm đảm nhận một cách nghiêm chỉnh sứ vụ giám mục Roma, giám mục của một Giáo Hội địa phương, anh em của tất cả giám mục hoàn vũ”. Ngài ý thức sâu xa là Giáo Hội lúc đó quá xa lạ với con người và thế giới hiện đại. Nhiều dân tộc và nhiều vùng văn hóa đang ở ngoài tầm nhìn cũng như tầm ngắm của giáo triều. Ngài đặc biệt quan tâm đến các Giáo Hội và các tôn giáo ngoài Công giáo, các nước đang phát triển, cũng như các nước cựu thuộc địa.</p>
<p>Trong diễn văn khai mạc Công đồng ngày 11 tháng 10 năm 1962, ngài yêu cầu các Kitô hữu cần can đảm và sáng suốt khám phá sự hiện diện nhiệm mầu của Đấng Quan phòng giữa những thăng trầm và biến đổi của xã hội nhân loại. Theo ngài, nếu trong quá khứ, Giáo Hội không ngừng chống lại những sai lầm và “đã thường xuyên khắt khe kết án chúng. Hôm nay, Hiền thê của Đức Kitô thích sử dụng phương thuốc của lòng từ bi nhân hậu hơn là biện pháp hà khắc. Giáo Hội nghĩ rằng sẽ trả lời tốt hơn cho những những nhu cầu của thời đại bằng cách làm sáng tỏ các giá trị phong phú nơi đạo lý của mình hơn là kết án”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn2">[2]</a></p>
<p>Khi bế mạc khóa I của Công đồng, ngài đã long trọng lặp lại một lần nữa ước vọng thâm sâu của ngài: “Công đồng sẽ đích thực là “lễ Hiện Xuống mới&#8217;&#8221;, làm cho Giáo Hội được triển nở trong nguồn năng lực nội tại và mở rộng ra tất cả mọi lãnh vực của hoạt động nhân loại”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn3">[3]</a></p>
<p>Ngày 11.4.1963, Đức Gioan XXIII công bố thông điệp “Hoà bình trên trái đất”. Đây là thông điệp đầu tiên không những gửi đến các giám mục và người Công giáo, mà còn gửi đến tất cả “những người thành tâm thiện chí”, trong một thế giới đa văn hóa và đa tôn giáo. Thông điệp mở đầu với xác tín tâm linh: “Hòa bình trên thế giới, ước nguyện thâm sâu của tất cả nhân loại trải dài qua đời lịch sử, chỉ có thể thiết lập và củng cố khi người ta nghiêm chỉnh tôn trọng trật tự thiết định bởi Thiên Chúa&#8221;.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn4">[4]</a></p>
<p>Ở giai đoạn chiến tranh lạnh đó, người ta vẫn nghĩ rằng “hòa bình chỉ có thể thực hiện được dựa trên sự quân bình về vũ trang”. Đối với thông điệp, chính cái “lôgíc chạy đua vũ trang” sẽ đẩy nhân loại vào ngõ cụt “đau thương tàn khốc”. Vì vậy, Đức Gioan XXIII kêu gọi nhân loại “khẩn cấp ngưng các cuộc chạy đua vũ trang, và các nước hiện đang sở hữu võ khí cần giải trừ binh bị và hủy bỏ võ khí nguyên tử”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn5">[5]</a> Nhưng nhân loại chỉ thực sự giải trừ vũ khí này, khi thực hiện được “cuộc giải giới toàn diện, nghĩa là một cuộc giải giới trong tâm hồn”. Nói rõ hơn cần thay thế quan niệm về “xây dựng hòa bình dựa trên sự quân bình vũ khí để xây dựng hòa bình dựa trên lòng tin tưởng lẫn nhau”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn6">[6]</a></p>
<p>Mối tương quan giữa người Công giáo với những người thuộc các ý thức hệ và các tôn giáo khác cũng được cải thiện một cách đặc biệt nhờ thái độ ngôn sứ của Đức Gioan XXIII. Thông điệp “Hòa bình trên thế giới” đề nghị chấm dứt “giai đoạn đối đầu, thù hận” để khai mở cuộc đối thoại giữa Công giáo với Cộng sản. Nơi thông điệp, chúng ta tìm gặp hai biện phân quan trọng về lý thuyết, mang tính khai mở và định hướng cho hoạt động chính trị &#8211; xã hội của người Công giáo:</p>
<p><b>Nguyên tắc thứ nhất</b>, đòi hỏi phải biện phân sáng suốt “giữa sai lầm với người sai lầm (&#8230;). Bởi vì, mặc dù sai lầm, con người không phải vì thế bị tước bỏ điều kiện làm người, và cũng chẳng bao giờ tự động bị tước mất phẩm giá con người”<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn7">[7]</a>.</p>
<p><b>Nguyên tắc thứ hai</b> là biện phân sáng suốt giữa lý thuyết triết học với các trào lưu lịch sử trong lãnh vực chính trị &#8211; xã hội. Thông điệp viết: “Cũng rất cần thiết phân biệt giữa các lý thuyết triết học sai lầm về bản tính, nguồn gốc, cùng đích của thế giới và con người với những trào lưu kinh tế và xã hội, văn hóa hoặc chính trị, mặc dù các trào lưu này bắt nguồn và gợi hứng từ các lý thuyết triết học nói trên.</p>
<p>Một học thuyết khi đã được kiến tạo và xác định thì không còn thay đổi nữa. Trái lại, các trào lưu nói trên, vì phát triển giữa những điều kiện đổi thay, do đó đương nhiên lệ thuộc vào sự biến thiên không ngừng. Ngoài ra, ai có thể phủ nhận rằng trong mức độ mà các trào lưu này cố gắng thích ứng với tiếng nói của lý trí và phản ánh một cách trung thực nguyện vọng chính đáng của con người, có thể chứa đựng những yếu tố tích cực đáng được chấp nhận?”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn8">[8]</a></p>
<p>Công đồng Vatican II cố gắng thể hiện đường hướng đối thoại này qua hiến chế “Giáo Hội trong thế giới hôm nay”. Dưới ánh sáng Tin Mừng, Công đồng đặc biệt tìm hiểu “thuyết vô thần” và coi đó là “một trong những sự kiện quan trọng nhất ở thời đại chúng ta”. Theo Công đồng “vô thần hiện đại” là một hiện tượng phức tạp và đa dạng: “Có người minh nhiên phủ nhận Thiên Chúa, có người lại nghĩ rằng con người không thể quả quyết gì về Thiên Chúa. Một số người khác trình bày vấn đề Thiên Chúa theo cách thức làm cho nó như mất hẳn ý nghĩa. Nhiều người đã vượt quá giới hạn khoa học thực nghiệm để chủ trương rằng chỉ duy lý luận khoa học giải thích tất cả, hoặc trái lại, cho rằng không có chân lý nào là tuyệt đối. Có người lại quá đề cao con người đến nỗi làm cho niềm tin nơi con người trở nên vô nghĩa, hình như họ muốn đề cao con người hơn là chối từ Thiên Chúa. Một số khác tự vẽ lên một hình ảnh về Thiên Chúa, để rồi Đấng mà họ bác bỏ chẳng liên hệ gì với Thiên Chúa của Tin Mừng&#8230; Chủ nghĩa vô thần nói chung không phát sinh do một nguyên nhân duy nhất, nhưng do nhiều nguyên nhân, trong đó phải kể đến phản kháng chống lại các tôn giáo, và đặc biệt ở một vài nơi, phê phán chính Kitô giáo. Vì thế, các tín hữu có thể chịu phần trách nhiệm không nhỏ trong việc khai sinh vô thần, hoặc bởi sao lãng việc giáo dục đức tin, hoặc trình bày sai lạc về giáo lý, hoặc do những thiếu sót trong đời sống tôn giáo, luân lý và xã hội”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn9">[9]</a></p>
<p>Khi phân tích vô thần có hệ thống, Công đồng đặc biệt để ý đến chủ nghĩa Cộng sản: “Trong số những hình thức vô thần hiện nay, người ta không thế bỏ qua hình thức vô thần nhằm giải phóng con người, nhất là về phương diện kinh tế và xã hội. Hình thức vô thần này cho rằng tôn giáo, tự bản chất, cản trở công cuộc giải phóng nói trên, bởi vì khi hướng tâm trí con người về niềm hy vọng ở cuộc sống vị lai và hão huyền, tôn giáo đã làm cho họ xao lãng việc xây dựng xã hội trần thế. Do đó, khi những người chủ trương lý thuyết vô thần này nắm quyền, họ sẽ kịch liệt chống lại tôn giáo, sử dụng tất cả mọi thứ áp lực của công quyền, đặc biệt trong lãnh vực giáo dục thanh thiếu niên, để truyền bá lý thuyết vô thần”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn10">[10]</a></p>
<p>Trung thành với Thiên Chúa cũng như với con người, Công đồng không thể không tiếp tục lên án chủ nghĩa vô thần với tất cả sự cương quyết, như đã từng lên án trước đây.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn11">[11]</a> Nhưng đồng thời Công đồng tha thiết kêu mời mọi người, có tín ngưỡng hay vô thần, phải cộng tác với nhau để xây dựng một thế giới tiến bộ và nhân bản hơn. Đặc biệt, đối với các tín hữu, Công đồng nhắc lại rằng cần phải “tôn trọng và yêu thương ngay cả những người không cùng cảm nghĩ hoặc đường hướng hành động với chúng ta trong lãnh vực xã hội, chính trị hay tôn giáo nữa. Thực vậy, càng cố gắng tìm hiểu cảm nghĩ của họ với nhân ái và yêu thương, chúng ta càng dễ dàng để thiết lập một cuộc đối thoại với họ”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn12">[12]</a></p>
<p>Sau khi lặp lại biện phân lịch sử của Đức Gioan XXIII và áp dụng vào các trào lưu lịch sử nói chung và trào lưu xã hội nói riêng. Đức Phaolô VI yêu cầu các Kitô hữu cần có một nhận định sáng suốt, bởi vì dưới danh xưng trào lưu xã hội chứa đựng nhiều phong trào và mô hình xã hội rất khác biệt. Chủ nghĩa Mác là một trong các dạng thức của phong trào xã hội và ngay trong lòng chủ nghĩa Mác cũng có nhiều khuynh hướng hay phe nhóm khác nhau. Trên thực tế, có người coi chủ nghĩa Mác là một chủ trương triệt để đấu tranh giai cấp; có người lại nhìn nó như một hình thức &#8220;dân chủ tập trung&#8221;, dưới quyền lãnh đạo của một Đảng duy nhất; một số người đề cao chủ nghĩa Mác như một phương pháp phân tích xã hội có khả năng đưa ra một phê phán có tính khoa học về thực trạng xã hội; nhiều người khác lại quan niệm chủ nghĩa Mác như một ý thức hệ vô thần, xây dựng trên chủ nghĩa duy vật lịch sử và phủ nhận mọi chiều kích siêu việt.</p>
<p>Vào giai đoạn đó, một số người Công giáo dấn thân trong lãnh vực xã hội thường đề cao giá trị phân tích của chủ nghĩa Mác và cho rằng có thể tách rời phương pháp phân tích xã hội này khỏi những yếu tố cấu trúc khác, như quan niệm về con người, chủ trương vô thần, đấu tranh giai cấp&#8230; Đức Phaolô VI sáng suốt cảnh báo: “Nếu trong chủ nghĩa Mác hiện thực có thể phân biệt các chiều kích khác nhau đó, những chiều kích đang đặt ra cho các Kitô hữu nhiều nghi vấn để suy nghĩ và hành động, thì quả là ảo tưởng và nguy hiểm lãng quên mối tương quan chặt chẽ nối kết chung với nhau”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn13">[13]</a></p>
<p>Nói chung, cuộc canh tân và thích nghi của Vatican II đã khai mở một mùa xuân cho Giáo Hội Công giáo, đồng thời đã tháo gỡ nhiều rào cản trong hoạt động chung giữa người Công giáo với những người thuộc các tôn giáo và ý thức hệ khác. Giáo Hội Công giáo tích cực dấn thân vào con đuờng phục vụ vừa mang tính Tin Mừng, vừa thấm đượm tình người. Ngoại trừ một số nhỏ Giáo Hội địa phương vẫn luyến tiếc cơ chế cũ, đại đa số các Giáo Hội đã hăng hái dấn thân xây dựng một thế giới công bằng, phát triển, nhân ái và an hòa hơn.</p>
<p>Đây cũng cũng là giai đoạn năng động và nhiều sáng kiến nhất trong lãnh vực tư tưởng, với nhiều cuộc gặp gỡ, đối thoại, tọa đàm, hội nghị giữa Công giáo với Cộng sản.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn14">[14]</a> Những cuộc đối thoại này như thổi thêm sinh khí vào một số hoạt động chung nhằm kiến tạo hòa bình và tranh đấu cho công bằng xã hội vào cuối thập niên 60 và đầu thập niên 70. Nhưng chẳng bao lâu những khó khăn ập tới và niềm lạc quan ban đầu giảm dần theo năm tháng. Theo nhiều chuyên viên, để cuộc đối thoại này thực sự triển nở, cần thiết một &#8220;canh tân &amp; thích nghi” khác trong lòng các phong trào Cộng sản thế giới. Cho dù đã chuyển từ một “stalinisme cứng rắn” sang một “stalinisme ôn hòa”, các Đảng Cộng sản cầm quyền ở giai đoạn đó vẫn quá giáo điều, độc tài, khép kín. Chính vì vậy, những cuộc đối thoại nói trên cuối cùng cũng chẳng đi tới đâu, vì chỉ là những trao đổi bên lề giữa các trí thức Công giáo cấp tiến với các trí thức tân mác-xít hay mác-xít phi truyền thống.</p>
<p><b>II. Biến chuyển về nhận thức nơi người Công giáo Việt Nam </b></p>
<p>Do vòng xoáy của lịch sử và điều kiện nghiệt ngã của thời cuộc, nhiều lần trong quá khứ mối tương quan giữa Giáo Hội và Nhà nước ở Việt Nam đã rơi vào tình trạng bế tắc, căng thẳng, xung đột, bạo động&#8230; Đôi lúc người Công giáo Việt Nam hầu như không còn cơ hội để chọn cái tốt hơn, mà đành phải chọn cái ít xấu hơn giữa những giải pháp nghiệt ngã. Có những lần hoàn cảnh cũng không cho phép người Công giáo đảm nhận đồng thời vai trò “công dân tốt” và “Công giáo tốt”, mà hầu như bó buộc phải chọn lựa một trong hai. Với ước nguyện “ôn cố tri tân”, chúng ta cùng nhau nhìn lại một cách sơ lược vấn đề phức tạp này.</p>
<p>Ngày 7 tháng 5 năm 1954. Điện Biên Phủ thất thủ và giấc mộng bá chủ của thực dân Pháp tan vỡ thê thảm. Cùng với các đồn bốt cuối cùng của Pháp, các làng tự trị Công giáo cũng theo nhau hạ súng. Nhưng hiệp định Genève đã chia đôi đất nước và lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới cho hai Nhà nước và hai ý thức hệ đối kháng. Cơn lốc chính trị mới xuất hiện, kéo theo một cuộc di cư vĩ đại chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Hơn một triệu người Công giáo bỏ miền Bắc di cư vào miền Nam với 2/3 số linh mục và 6/10 giám mục miền Bắc vĩ tuyến 17.</p>
<p>Sau cuộc di cư, Giáo Hội miền Bắc mất quá nhiều nhân lực và sinh lực. Tiếp đến, trong cuộc cải cách ruộng đất, đầy nước mắt và máu, rất nhiều linh mục, tu sĩ và giáo dân bị tù tội, trong khi đó ruộng đất của Giáo Hội bị tịch thu. Thế rồi, khi nhà nước Việt Nam quyết định xâv dựng Xã hội chủ nghĩa theo mô hình Liên Xô và Trung quốc thì các tín đồ Công giáo càng bị khinh miệt và loại trừ. Người Công giáo không những không được làm công nhân viên Nhà nước, mà cũng chẳng được vào cao đẳng hay đại học. Ngay cả việc thi hành nghĩa vụ quân sự cũng không được phép, mà chỉ được làm dân công tải lương thực và đạn dược cho chiến trường. Mãi đến giai đoạn cuối cùng của cuộc chiến tranh chống Mỹ, mới có sự hiện diện của thanh niên Công giáo trong quân đội.</p>
<p>Giáo Hội miền Bắc trở thành một Giáo Hội thầm lặng và bị cô lập với thế giới bên ngoài, cũng như với đồng bào và xã hội chung quanh. Các giám mục hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với Tòa Thánh. Chẳng có giám mục nào tham dự Công đồng Vatican II và mãi đến sau năm 1975 các văn kiện của Công đồng mới bắt đầu được phổ biến ở miền Bắc. Trong suốt thời chiến tranh lạnh, Công đồng chẳng có ảnh hưởng gì trên người Công giáo miền Bắc.</p>
<p>Giáo Hội miền Nam, trái lại, được tăng nhân lực và khí thế do hàng giáo sĩ và giáo dân di cư thổi vào. Chiêu bài “bất cộng đái thiên” (không đội trời chung với Cộng sản) được triệt để khai thác. Sự hiện diện của tổng thống Công giáo càng làm cho nhiều người xác tín nơi lí tưởng xây dựng một Việt Nam tiến bộ, độc lập, tự do và hữu thần. Nhiều giáo sĩ và giáo dân có vị thế quan trọng trong chính quyền miền Nam. Một số làng Công giáo di cư được xây dựng như một thứ “pháo đài chống Cộng”.</p>
<p>Thư chung 1960 của các giám mục miền Nam tiếp tục nói về vấn đề “Cộng sản vô thần” để giúp người tín hữu “thấu hiểu nó nguy hại và nham hiểm đến mức nào trong việc tiêu diệt đức tin của chúng ta”. Sau khi khẳng định giữa học thuyết Công giáo và Cộng sản “không thể đi đôi với nhau”, Thư chung kết luận: “Muốn cho Đạo thánh được nguyên vẹn, người Công giáo phải phủ nhận lý thuyết Cộng sản và những áp dụng của nó đến tận cùng”. Để củng cố cho lập luận ở trên, Thư chung 1960 trích dẫn nhiều khoản của Thư chung 1951.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn15">[15]</a></p>
<p>Giáo Hội Công giáo được ưu đãi, có nhiều ảnh hưởng và muốn góp phần vào việc tìm một giải pháp cho Việt Nam. Người Công giáo hăng say dấn thân vào tất cả các lãnh vực chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục, y tế, bác ái, từ thiện&#8230; Nhưng sau cuộc đảo chính 1963 và cái chết bi thảm của ba anh em gia đình họ Ngô, một số người đã ngỡ ngàng nhận ra cái ảo tưởng và cái giá của con đường độc lập &#8211; tự do theo “mô hình Mỹ”. Sau một thời gian chao đảo vì cuộc đảo chính 1963, Giáo Hội đã tái lập mối lương quan với nhà nước của Đệ II Cộng hòa và tiếp tục ủng hộ “chủ nghĩa Quốc gia&#8221;. Vì thế, có thể nói Giáo Hội cũng chia sẻ phần nào những ưu và khuyết điểm của chế độ này!</p>
<p>Công đồng Vatican II, hướng đi của Đức Gioan XXIII và Đức Phaolô VI đã giúp một số tín hữu Công giáo miền Nam Việt Nam thức tỉnh và thay đổi quan điểm về chiến tranh và hòa bình. Xuất hiện “Phong trào Công giáo” chống chiến tranh và kêu gọi hòa bình. Họ không chấp nhận chống Cộng sản bằng bất cứ giá nào và cho đến người cuối cùng. Nổi bật nhất là những người mệnh danh “Công giáo tiến bộ”, gồm cả linh mục lẫn giáo dân, thuộc nhiều phong trào và nhóm khác nhau. Một số sự kiện nổi bật nhất của “Phong trào” này là: Lá thư của “Một số linh mục Việt Nam trước vấn đề hòa bình của dân tộc”(l .1.1966); việc thành lập “Phong trào Công giáo xây dựng hòa bình” (24.11.1970); Thỉnh nguyện thư gửi Giáo quyền của 10 linh mục Việt Nam và 2 linh mục người Mỹ (1.10.1971) yêu cầu xét lại tinh thần Thư chung 1951, v.v.</p>
<p>Trong thực tại lịch sử của giới Công giáo miền Nam lúc bấy giờ, “Phong trào Công giáo tiến bộ&#8221; chẳng có ảnh hưởng bao nhiêu trên đại chúng. Nhiều người còn cho rằng họ ảo tưởng, ngây thơ và làm lợi cho Cộng sản hay thuộc loại Cộng sản nằm vùng. Trên thực tế, các diễn biến sau 1975 hình như đã kiểm chứng một số dư luận trước đây về một số thành viên của phong trào này.</p>
<p>Nhiều người đã nhận ra thế kẹt của người Miền Nam nói chung và giới Công giáo nói riêng trước gọng kìm của các thế lực quốc tế và cơn lốc thời đại. Một mặt, chủ nghĩa Mác cổ điển vẫn chủ trương “đấu tranh giai cấp”, “chuyên chính vô sản”, “duy vật biện chứng” và coi “tôn giáo là thuốc phiện”, vì vậy nhiều thành phần khác của dân tộc tiên thiên bị loại trừ hay bị liệt vào “công dân hạng hai hay hạng ba&#8221;. Mặt khác, nhiều vị lãnh đạo ở miền Nam vẫn nhất quyết lấy cuộc chiến vì lý do ý thức hệ để biện minh cho tất cả. Thêm vào đó, các thế lực chính trị đã khéo léo lợi dụng sự đối kháng này để phục vụ cho ý đồ riêng.</p>
<p>Trong rất nhiều trường hợp, câu nói &#8220;giữa Quốc gia và Cộng sán, không thể đội trời chung&#8221; hình như đã trở thành một thứ nguyên tắc! Đối diện với sự đối kháng nghiệt ngã này, hầu như không còn giải pháp thứ ba, chỉ có thể một mất một còn và hệ luận tất nhiên của nó là phải chiến đấu cho đển viên đạn cuối cùng. Hòa bình, nếu có, chỉ có thể thực hiện khi hoàn toàn tiêu diệt hay đè bẹp đối phương.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn16">[16]</a></p>
<p>Nguy hiểm nhất là các thế lực ngoại bang đều biết khai thác, lợi dụng chiêu bài chống Cộng. Một số người, vì nhiều lý do, đã trở thành lực lượng hậu thuẫn cho họ. Những thân phận ấy bị hút vào cơn lốc “giống như những chiếc lá mà giông bão cuốn lên, tan tác mọi ngã, rồi tự rơi xuống”.</p>
<p>Tuy nhiên, cuối cùng quan điểm của Vatican II, của Đức Gioan XXIII và nhất là của Đức Phaolô VI đã ảnh hưởng tích cực trên nhận thức và thái độ của các giám mục Việt Nam đối với cuộc chiến. Đối diện với cuộc chiến tranh ngày càng tàn khốc tại Việt Nam, Đức Phaolô VI tuyên bố, với tư cách một người lãnh đạo tôn giáo, ngài không thể không lên tiếng. Kể từ lễ Giáng sinh năm 1964, ngài đã đưa ra nhiều đề nghị và sáng kiến hòa bình cho Việt Nam bằng con đường thương thảo. Ngày 13.2.1965, ngài gửi thư cho các giám mục Việt Nam để chia sẻ những nỗ lực vận động của ngài cho hòa bình Việt Nam. Trong cuộc triều yết ngày 29.11.1965, ngài cho biết “hằng mong ước cùng cầu nguyện để được thấy ngày mà tiếng súng sẽ im bặt và nền hòa bình thực sự sẽ chiếu dọi trên đất nước Việt Nam, trong niềm hân hoan và hòa hợp dân tộc”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn17">[17]</a> Qua Thông điệp Mân Côi, ngày 15.9.1966, ngài lại kêu gọi hai miền Nam Bắc chấm dứt chiến tranh và thương thuyết.</p>
<p>Hơn thế nữa, ngài đã gửi đặc sứ là TGM Sergio Pignedoli tới Sài Gòn để gặp gỡ các giám mục Việt Nam từ ngày 30/9 đến ngày 6.10.1966 nhằm thúc đẩy tinh thần hòa bình và hòa giải. Nhờ cuộc gặp gỡ và trao đổi này, các giám mục Việt Nam đã hoàn toàn hiệp nhất với Đức giáo hoàng để lặp lại lời kêu gọi thiết tha: “Nhân danh Chúa, xin hãy dừng lại. Hãy gặp gỡ nhau, hãy đi tới bàn hội nghị, hãy thành thật thương thuyết. Ngay bây giờ hãy giải quyết các mối bất hòa tranh chấp, dù có phải chịu thiệt thòi chút ít, vì thế nào rồi cũng phải hòa giải, nhưng có lẽ với nhiều tai họa thảm khốc hơn, mà hiện nay không ai lường được&#8221;.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn18">[18]</a></p>
<p>Cũng chính Đức Phaolô VI đã tiếp kiến phái đoàn của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, do ông Xuân Thủy dẫn đầu, mà từ chối tiếp kiến ông Nguyễn Văn Thiệu, tổng thống Việt Nam Cộng hòa. Sự kiện này khiến cho nhiều người ờ miền Nam lúc đó rất ngỡ ngàng và bất bình với Vatican.</p>
<p>Nhưng đã bắt đầu hình thành một số biến chuyển ngày càng rõ nét trong nhận thức của hàng giáo sĩ về chiến tranh và hòa bình. Thông cáo ngày 5.1.1968 được xem như một lời kêu gọi hòa bình, thúc giục người Công giáo hành động cho hòa bình, trước hết bằng cách thực thi một đời sống tốt lành, phù hợp với Tin Mừng, bằng lời cầu nguyện và bằng học hỏi về hòa bình chân chính. Đây cũng là lần đầu tiên, các giám mục miền Nam nhắc đến nhà cầm quyền miền Bắc: “Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi thiện chí của chính quyền hai miền Nam và Bắc, hãy cùng nhau kiến tạo hòa bình. Nhân danh Thiên Chúa, xin hãy dừng lại! Hãy gặp nhau, hãy đi đến bàn hội nghị, hãy thành thật thương thuyết”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn19">[19]</a></p>
<p>Thư luân lưu 1969, nhân dịp cuộc họp thường niên của Hội đồng Giám mục miền Nam, tiếp tục suy tư, nghiên cứu và thảo luận về vấn đề “làm sao góp phần xây dựng hòa bình”. Từ viễn quan Kitô giáo, các giám mục nhận định: “Hòa bình phải là thăng tiến nhân quyền. Hòa bình là trật tự trong công lý và khôn ngoan, là sự hòa hợp của cộng đồng dân tộc để cùng nhau mưu cầu công ích, là kết quả của tình thương quảng đại bao dung, xóa bỏ hận thù, là nỗ lực không ngừng để cải thiện đời sống xã hội và đem ích chung cho mọi tầng lớp người dân”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn20">[20]</a></p>
<p>Trong Thông cáo tháng 7 năm 1971, các giám mục ý thức rằng Việt Nam đang rơi vào cơn lốc của lịch sử và vòng xoáy của cuộc chiến tranh bi thảm do Hoa Kỳ và Liên Xô lãnh đạo: “Cả Bắc lẫn Nam, Việt Nam đang bị giằng co giữa hai thế lực tranh giành ảnh hưởng. Người Việt Nam đang là nạn nhân của tình trạng quốc tế chúng tôi vừa phác họa trên đây”. Với tư cách mục tử, các giám mục “muốn cho đất nước này được tự do, dân chủ, trong đó, mọi tự do &#8211; nhất là tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng &#8211; được bảo đảm chắc chắn”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn21">[21]</a></p>
<p>Trong Thư chung ngày 3.2.1973, công bố một tuần lễ sau Hiệp định Paris về “chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam”, các giám mục nhắc lại những nỗ lực vận động cho hòa bình của Đức Phaolô VI và của Hội đồng Giám mục Việt Nam, đồng thời cũng lặp lại quan niệm Kitô giáo về một nền hòa bình đích thực. Lại một lần nữa các giám mục miền Nam trực tiếp đề cập đến chủ nghĩa duy vật vô thần. Các vị cũng dự đoán rằng trong tương lai “sẽ diễn ra cuộc xung đột ý thức hệ rút gọn nằm trong cuộc tranh chấp đại quy mô hết sức gây cấn trên khắp toàn cầu, giữa hai quan niệm về đời sống: một bên là vô thần và duy vật dưới mọi hình thức và một bên là Thiên Chúa, Đức Kitô, Phúc âm, Giáo Hội, với tất cả những giá trị thiêng liêng của con người”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn22">[22]</a></p>
<p>Ngày 10.1.1974, nhân dịp kỷ niệm một năm Hiệp định Paris, nhưng đất nước vẫn chìm ngập trong khói lửa, các giám mục miền Nam “tha thiết yêu cầu chánh phủ hai miền Nam &#8211; Bắc, cùng một lượt và song phương, trong tình thương dân tộc, ngưng hẳn mọi họat động chiến tranh (&#8230;), trao trả hết tù binh, quân sự và dân sự”. Đối với chính phủ miền Nam, các giám mục xin “một đàng mở rộng thêm tự do dân chủ trong sinh hoạt chính trị, một đàng từ bỏ đàn áp đối lập bằng võ lực (&#8230;) ân xá và hủy án tất cả các chính trị phạm (&#8230;) giao hoàn tài sản lại cho nhũng người bị tịch thu (&#8230;), đàng khác, thẳng tay diệt trừ những tệ đoan xã hội, nhất là nạn tham nhũng hối lộ, và hết sức nâng đỡ giới lao động khó nghèo”.</p>
<p>Đối với chính phủ miền Bắc, các giám mục xin “ban hành mọi tự do dân chủ, nhất là tự do tôn giáo thực sự cho bất cứ tôn giáo nào trên đất Bắc”. Riêng đối với Công giáo, các vị xin “cho giáo dân có những điều kiện thuận lợi để họ thực hiện tín ngưỡng của mình; cho các linh mục tu sĩ được tự do thi hành sứ mệnh mục vụ của họ; cho tất cả chủng viện được mở cửa lại (&#8230;); cho các Đức giám mục, anh em đáng kính của chúng tôi, được năng gặp gỡ nhau bàn về giáo sự, được liên lạc với chúng tôi và nhất là được liên lạc với Tòa Thánh Roma”. Cuối cùng, các giám mục xin tất cả mọi người “xóa bỏ những hiềm khích bất hòa, sẵn sàng chấp nhận những dị biệt và chánh kiến, sẵn sàng tha thứ”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn23">[23]</a></p>
<p><b>III. Một biến cố, nhiều ý nghĩa tương phản</b></p>
<p>Những ai theo dõi tin tức đầy đủ sẽ dễ dàng nhận thấy số phận của chế độ Sàigòn đã được quyết định tại Hội nghị Paris vào tháng Giêng năm 1973.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn24">[24]</a> Tuy nhiên, ở miền Nam Việt Nam lúc đó, một số người hình như vẫn cố ôm ghì niềm hy vọng hão huyền về một giải pháp chính trị hay một quyền lực vạn năng nào đó có khả năng đảo ngược tình thế. Và nói chung, biến cố 30/4 đã thực sự gây bàng hoàng cho nhiều người ở miền Nam.</p>
<p>Tuy nhiên, khác với cuộc di cư 1954, lần này không một giám mục nào bỏ giáo phận của mình để di tản ra nước ngoài. Hàng giáo phẩm Công giáo Việt Nam đã nhất quyết ở lại trên quê hương. Nhiều giám mục, linh mục và tu sĩ có phương tiện để ra đi, nhưng đã từ chối để được đồng hành với đồng bào mình. Các dòng tu cũng quyết định ở lại Việt Nam và không chủ trương tổ chức di tản.</p>
<p>Ngày 1.4.1975, nghĩa là chỉ một tuần sau khi tiếng súng im bặt trên thành phố Huế, Tổng giám mục Nguyễn Kim Điền đã gửi cho các tín hữu một bức tâm thư, vừa thấm đậm tinh thần Tin Mừng, vừa chứa chan tình dân tộc: “Chiến tranh đã chấm dứt trên giáo phận Huế (&#8230;). Chúng ta hãy cùng nhau cảm tạ Thiên Chúa về hồng ân quý giá này (&#8230;) Giờ đây, đã đến lúc chúng ta hoan hỉ, sẵn sàng và hăng say cộng tác với mọi người thiện chí, dưới sự chỉ đạo của chính quyền cách mạng, để xây dựng lại quê hương sau bao đổ vỡ tang tóc, hầu đem lại tự do, hạnh phúc cho đồng bào ruột thịt. Hơn bao giờ hết, đây là lúc chúng ta cần đoàn kết, yêu thương và phục vụ người khác(&#8230;). Giờ đây, chúng ta hãy khoan dung tha thứ mọi lỗi lầm, đừng nghi ngờ, thù hận ai và gây sợ hãi cho ai”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn25">[25]</a></p>
<p>Một tuần sau, ngày 9.4.1975, tại lễ ra mắt của Ủy ban Mặt trận Dân tộc Giải phóng thành phố Huế, Tổng giám mục lại bộc lộ những cảm nghĩ chân thành, thâm thúy, đầy ắp tình người lẫn chiều kích tâm linh: “Ở đời này, không có gì quý hơn mạng sống con người, không có gì quý hơn độc lập tự do. Bao nhiêu mạng sống con người được bảo tồn, nếu chiến tranh chấm dứt sớm đi một ngày. Chiến tranh đã chấm dứt trên một phần lớn quê hương chúng ta. Độc lập hôm nay là một sự thực cho cố đô Húê. Còn tự do thì Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã long trọng bảo đảm cho toàn thể đồng bào, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng cho đồng bào các tôn giáo.</p>
<p>Mạng sống của con người, độc lập của đất nước, tự do của nhân quyền được đảm bảo, như vậy niềm vui mừng của chúng tôi, của những người công dân Công giáo Việt Nam yêu nước, được trọn hảo. Như vậy, đồng bào Công giáo nguyện tích cực góp phần với tất cả đồng bào ruột thịt để cùng với Mặt trận Dân tộc Giải phóng xây dựng một xã hội đầy tình thương, tự do, dân chủ, thịnh vượng, hòa bình, trong đó chúng tôi được chu toàn bản phận đối với Tổ quốc và đối với Thiên Chúa”.</p>
<p>Rất tiếc, những khó khăn, hiểu lầm và thái độ giáo điều, kỳ thị tôn giáo&#8230; hầu như cắt đứt mọi nhịp cầu đối thoại.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn26">[26]</a> Chỉ một thời gian sau, những căng thẳng, khó khăn và xung đột đã hiện rõ trong cuộc sống. Trong cuộc họp do UBMTTQ-VN Bình Trị Thiên tổ chức ngày 15 tháng 4 (về vụ Phật giáo Ấn Quang) và ngày 22.4.1977 để góp ý với báo cáo Đại hội Đảng bộ Bình Trị Thiên, Tổng giám mục Nguyễn Kim Điền khẳng khái phát biểu đại khái như sau: “Vì chỉ có tự do tín ngưỡng trên văn bản, chứ không có trong thực hành, nên mới có sự chống đối như trong vụ nhà thờ Vinh Sơn và vụ phản động trong giới Phật giáo Ấn Quang”.</p>
<p>Các phát biểu này và một phát biểu khác của ngài đã được phổ biến ngầm trong giới Công giáo và cả Phật giáo. Ở hải ngoại, người ta tặng cho ngài danh hiệu “Tổng giám mục dũng cảm” và nhiều phe nhóm chính trị đã triệt để khai thác các bài phát biểu cũa ngài để đả kích Nhà nước. Quan hệ giữa ngài với chính quyền ngày càng gay gắt hơn. Ngài phải làm việc nhiều lần với công an và bị quản thúc. Tuy vậy. trong thư ngày 15.12.1986 gửi ông Chủ tịch UBMTTQ VN Bình Trị Thiên, một lần nữa, ngài đã nhắc lại một phát biểu vào năm 1967 tại Roma, để xác định lập trường cố hữu của mình: “Là giám mục Công giáo, tôi không thể theo chủ nghĩa Cộng sản, nhưng người Cộng sản Việt Nam là anh em của tôi”. Và khẳng định thêm: “Hiện nay tôi vẫn một lòng yêu mến Tổ quốc Việt Nam của tôi và trong phạm vi bổn phận của mình, cùng đồng bào cả nước góp phần xây dựng một đất nước an bình, thịnh vượng, hạnh phúc”. Đối với ‘‘những vướng mắc trên thực tế với chính quyền về mặt tôn giáo”, ngài cho rằng “lý do là vì chưa đủ hiểu nhau để có thể xóa được mọi khoảng cách tồn tại”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn27">[27]</a></p>
<p>Tại Sàigòn, 5 ngày sau khi thủ đô Việt Nam Cộng hòa thất thủ, Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình cảm tạ Thiên Chúa vì “chiến tranh đã chấm dứt, từ nay không còn bom đạn, tang tóc, hận thù, phân ly (&#8230;). Đây là niềm vui chung của cả một dân tộc, và với cái nhìn theo đức tin của người tín hữu, đây cũng là một hồng ân của Thiên Chúa”. Ngài kêu gọi người Công giáo “nỗ lực tối đa góp phần vào công cuộc hòa giải và hòa hợp dân tộc, phát động tình thương, sự hiểu biết, lòng tha thứ và quảng đại (&#8230;). Quan trọng là biết hướng về tương lai, xây dựng một Việt Nam thịnh vượng, một xã hội tiến bộ, công bình, giàu tình thương”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn28">[28]</a></p>
<p>Ngày 12.6.1975, ngài gửi Thư luân lưu về bổn phận của người Công giáo đối với Đất nước và Giáo Hội. Sau nhắc lại quan điểm truyền thống của Giáo Hội về bổn phận đối với quyền bính dân sự, ngài kêu gọi người Công giáo “tham gia vào việc xây dựng quốc gia và hợp tác với chính quyền trong mọi công cuộc ích quốc lợi dân (&#8230;). Điều cần là, theo ánh sáng đức tin, mỗi người tùy theo khả năng hãy tích cực tham gia vào các họat động chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa vv&#8230; để góp phần xây dựng hòa bình, củng cố độc lập, tái thiết quê hương&#8221;.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn29">[29]</a></p>
<p>Bất chấp những khó khăn với chính quyền Cách mạng như đa số cơ sở tôn giáo bị trưng thu, Tổng giám mục phó Nguyễn Văn Thuận bị bắt, Đức khâm sứ Tòa Thánh bị trục xuất&#8230;, Đức Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình vẫn kiên trì đi theo con đường Canh tân, đối thoại, hòa giải và hợp tác. Ngài đem hết tâm lực để trả lời và giải quyết hai câu hỏi căn bản: Chỗ đứng nào cho người Công giáo trong cộng đồng dân tộc? Phải sống đạo như thế nào trong xã hội mới do đảng Cộng sản lãnh đạo?<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn30">[30]</a></p>
<p>Có những người không đồng tình với chọn lựa này đã gán cho ngài danh hiệu “Giám mục đỏ”. Trong thực tế, đây là một chọn lựa can đảm, phù hợp với hoàn cảnh và đã góp phần hình thành đường hướng mục vụ được phản ảnh qua Thư chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam. TGM Nguyễn Văn Bình biểu lộ diện mạo một mục tử nhân hậu, can đảm, sinh động và đã đem lại nhiều khởi sắc cho Tổng giáo phận Sài Gòn. Nhưng, trong một bài phỏng vấn được thực hiện 2 tháng trước khi từ trần, chính ngài đã bộc bạch. “Thú thật, trước đây vì nghe và đọc thấy là ở Liên Xô và Đông Âu cũ cũng như ở Trung Quốc và miền Bắc xưa kia Công giáo gặp khó khăn, tôi tự nhiên cũng rất sợ Cộng sản”. Và khi được hỏi “sau 20 năm họat động dưới chế độ Cộng sản, cụ còn sợ Cộng sản nữa không?”, ngài thẳng thắn tra lời: “Vẫn còn sợ”. Thế rồi, ngài cho biết nguyên nhân của nỗi sợ này là do: lời nói và việc làm không đi đôi, có nhiều điều thấy dễ ở cấp cao nhưng khó ở cấp dưới, một số vụ việc “được xử lý quá mức cần thiết”.</p>
<p>Trên bình diện Giáo Hội Công giáo Việt Nam, phải đợi chờ 20 năm sau khi thiết lập Hàng giáo phẩm, lần đầu tiên các giám mục Việt Nam mới có cuộc họp chính thức với danh nghĩa Hội đồng Giám mục Việt Nam, từ ngày 24/4 đến ngày 1.5.1980. Qua “Thư Mục vụ 1980”, Hội đồng Giám mục Việt Nam long trọng cam kết: “Hội Thánh vì loài người” và “Hội Thánh trong lòng Dân tộc”. Đường hướng mục vụ được lựa chọn chính là “sống Phúc Âm giữa lòng Dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào” (số 14) và để “xây dựng trong Hội Thánh một nếp sống và một lối diễn tả đức tin phù hợp với truyền thống Dân tộc” (số 11). Người Công giáo quyết tâm “cùng đồng bào cả nước bảo vệ và xây dựng Tổ quốc” (số 10), vì quê hương này là nơi chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để làm con của Người, Đất nước này là lòng Mẹ cưu mang chúng ta trong quá trình thực hiện ơn gọi làm con Thiên Chúa, Dân tộc này là cộng đồng mà Chúa trao cho chúng ta để phục vụ với tính cách vừa là công dân vừa là thành phần Dân Chúa.</p>
<p>Trong hoàn cảnh khó khăn của Giáo Hội vào thời điểm đó, Thư Mục vụ đã đưa ra một đường hướng mục vụ sáng suốt, thích hợp với tinh thần tha thứ, lòng yêu thương, thái độ dấn thân và phục vụ của Tin Mừng. Trong Hội thảo kỷ niệm 25 năm Thư Mục vụ này, ông Trần Bạch Đằng phát biểu một câu rất ý nghĩa: “Người Công giáo Việt Nam có thể tự hào về lá Thư chung 1980 vì tinh thần đổi mới của nó đã góp phần thúc đẩy quyết tâm đổi mới của Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1986”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn31">[31]</a></p>
<p>Rất tiếc những hy vọng và náo nức ban đầu không kéo dài bao nhiêu. Chế độ bao cấp, óc giáo điều, bệnh chủ quan, say men chiến thắng ở thời hậu giải phóng đã đẩy nền kinh tế Việt Nam đến chỗ phá sản, cuộc sống vật chất cực kỳ khó khăn. Thêm vào đó, việc cải tạo các sĩ quan và công chức chế độ cũ, chính sách hợp tác hóa nông nghiệp, các biện pháp ép dân thành thị đi kinh tế mới, chiến dịch đánh tư sản, chế độ hộ khẩu, lý lịch, phương thức quản lý tôn giáo quá cứng ngắc và bất công&#8230; làm cho hàng triệu người, đặc biệt những người có tôn giáo, hầu như không còn đất sống. Nhiều người đã khố sở, đắn đo cân nhắc và hầu như đã nhìn thấy cái chết trước mặt, nhưng rồi cũng phải “liều mình nhắm mắt đưa chân”. Làn sóng tị nạn ồ ạt này khiến nhiều người phải nghiêm chỉnh suy nghĩ về mối tương quan giữa chính trị với nhân quyền, giữa vai trò của nhà nước với quyền lợi của người dân, giữa tôn giáo với chế độ.</p>
<p>Giáo sư Đặng Phong đã nghiên cứu tỉ mỉ giai đoạn khủng hoảng trầm trọng 1976-1985 này. Nghị quyết Trung ương về cải tạo nông nghiệp quyết định “đưa nông nghiệp tiến nhanh lên sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa”. Nhà nước đã cưỡng bức nhiều dân thành phố về nông thôn, đưa những người buôn bán, phi sản xuất cũng như nhiều nghệ sĩ, kỹ sư, bác sĩ, công nhân viên chế độ cũ&#8230; về các vùng kinh tế mới. Tuy nhiên, về kinh tế, “năm 1976, sản lượng lúa cả năm là 11.827,2 nghìn tấn. Kế hoạch 5 năm định là năm 1980 sẽ nâng lên gấp đôi, tức là 21 triệu tấn, nhưng trong thực tế, đến năm 1980 chỉ đạt được 11.647,4 triệu tấn, tức là còn chưa bằng điểm xuất năm 1976. Còn sản lượng bình quân đầu người thì giảm sút ngoài sức tưởng tượng: từ 211kg năm 1976 xuống còn 157kg năm 1980. Mức huy động lương thực của nhà nước năm 1976 là 2,04 triệu tấn, năm 1979 chỉ còn 1,45 triệu tấn. Miền Nam là vựa lúa của cả nước thì mức giảm sút còn nặng hơn: Từ 1,1 triệu tấn năm 1976 còn hơn 800 ngàn tấn năm 1979, tức là giảm khoảng một nửa”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn32">[32]</a></p>
<p>Nhìn lại giai đoạn khủng hoảng này, sau khi liệt kê những sai lầm trầm trọng về kinh tế-xã hội-chính trị, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện kết luận: “Dân chúng ngày càng bất mãn và tính hợp pháp của chế độ bắt đầu bị xói mòn (&#8230;) Chỉ trong mấy năm, một triệu rưỡi người bỏ nước ra đi, cộng đồng hải ngoại tạo thành một yếu tố đích thực mới lạ trong lịch sử dân tộc Việt Nam”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn33">[33]</a></p>
<p>Đây là một vấn đề xã hội lớn lao và trách nhiệm trước tiên nằm trong tay những người đang lãnh đạo đất nước. Nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày Tuyên bố Độc lập, cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đã thẳng thắn đề cập đến vấn đề sinh tử và rất nhạy cảm: Đoàn kết dân tộc. Ông cho rằng, sau ngày 30.4.1975, nhà cầm quyền đã đánh mất một cơ hội ngàn vàng để thể hiện đại đoàn kết dân tộc “bởi bệnh chủ quan và say sưa vì chiến thắng, bởi những cách nhìn hẹp hòi, biệt phái, bởi chuyện phân biệt thắng-thua, bởi những kỳ thị ta-ngụy… Tiếp đó, cuộc cải tạo công thương nghiệp tư nhân ở miền Nam và việc hợp tác hóa nông nghiệp một cách rập khuôn, mà sau này Đại hội Đảng lần thứ VI đã rút kinh nghiệm, là vừa đụng chạm tới cả những người đã từng có công đóng góp cho cách mạng, vừa triệt tiêu đi một nguồn lực kinh tế rất quan trọng. Kinh tế khó khăn, đời sống bế tắc, cộng với những phương thức quản lý xã hội quá cứng nhắc và tình trạng kỳ thị thành phần&#8230; đã làm cho cả một số người yêu nước, muốn đóng góp cho đất nước cũng đành dứt áo ra đi&#8221;.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn34">[34]</a></p>
<p>Những đợt di tản ồ ạt. cộng thêm chương trình HO và ODP đã củng cố các cộng đồng Việt Nam hải ngoại. Không nói mọi người đều rõ, thái độ chính trị của hầu hết cộng đồng người Việt Nam ở hải ngoại là chống Cộng. Tâm lý và ý thức hệ của họ gắn liền với màu cờ sắc áo của chế độ VNCH ngày xưa. Lá cờ “vàng ba sọc đỏ” vẫn là lá cờ của đại đa số người Việt di tản. Cho đến nay, đối với nhiều người Việt hải ngoại, ngày 30 tháng Tư vẫn là ngày “quốc hận” hay “ngày mất nước”. Ngoài ra, sống tại những nước phát triển và tự do, họ không thể chấp nhận chế độ độc đảng và đường lối chính trị của nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam hiện nay.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn35">[35]</a></p>
<p>Cộng đồng Công giáo Việt Nam hải ngoại cũng cùng chung tâm thức và quan điểm chính trị nói trên. So với các nhóm khác, có lẽ khối Công giáo hải ngoại còn chống Cộng hơn, vì gắn bó nhiều hơn với chế độ cũ và đối kháng kịch liệt hơn với ý thức hệ vô thần. Vì bất đồng quan điểm với Nhà nước Việt Nam có những người đã đi đến chỗ “giận cá chém thớt”: Tẩy chay hàng hóa Việt Nam, hô hào cấm vận, chống bang giao, chống tự do mậu dịch giữa Việt Nam với thế giới và chụp mũ Cộng sản cho những ai không chống Cộng như họ.</p>
<p>Trong những năm qua, cộng đồng hải ngoại đã giúp đỡ Giáo Hội Việt Nam rất nhiều trong việc tái thiết và phát triển. Nhưng một số người luôn muốn lôi kéo Hội đồng Giám mục về phía của họ. Để không trở thành công cụ cho một thế lực chính trị nào, các giám mục thường thận trọng trong các tuyên bố hay giữ im lặng. Mối tương quan giữa Hội đồng Giám mục với Nhà nước và với cộng đồng Dân Chúa càng trở nên phức tạp.</p>
<p><b>IV. Mở cửa kinh tế, nhưng chưa đổi mới chính trị! </b></p>
<p>Nhờ chủ trương “đổi mới”, Việt Nam tăng trưởng mạnh về kinh tế và đang dần dần ra khỏi tình trạng nghèo đói, lạc hậu. Rất tiếc là chúng ta chỉ mở cửa về kinh tế, mà chưa thực sự đổi mới tư duy và mở cửa về xã hội, chính trị. Kết quả là cơ chế chính trị, luật pháp và xã hội của Việt Nam vẫn chưa cập nhật với thời đại. Xã hội dân sự chưa xuất hiện và hệ thống giáo dục vẫn bị khống chế bởi “cơ chế bao cấp”, nên giống như một ngôi nhà cổ lỗ, chẳng theo qui tắc thông thường, càng phát triển, cơi nới và sửa chữa thì càng dị dạng.</p>
<p>Nhiều tín đồ thắc mắc: Tại sao Nhà nước khuyến khích “tổ chức, cá nhân trong nước, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, tổ chức, cá nhân nước ngoài đầu tư cho giáo dục” thế mà lại không cho phép các tôn giáo trong nước tham gia trực tiếp vào lãnh vực Y tế và Giáo dục? Bao giờ các tu sĩ chuyên môn về giáo dục và đã đạt được nhiều kết quả khả quan trên bình diện quốc nội, cũng như quốc tế, mới có cơ hội đóng góp tim &#8211; óc cho giới trẻ Việt Nam?</p>
<p>Về phương diện tôn giáo, nói chung Hiến pháp, Nghị quyết của Quốc hội, Pháp lệnh, Sắc lệnh, Nghị quyết của chính phủ&#8230; đều tuyên bố bảo đảm quyền tự do tôn giáo. Tuy nhiên, mặc dù sau Đối mới, vẫn còn nhiều hạn chế, phân biệt đối xử và ngăn cản&#8230; trong sinh hoạt tôn giáo. Trên thực tế, vẫn còn nhiều quy định coi thẻ đảng viên là tiêu chuẩn đầu tiên cho nhiều chức vụ và nhiệm vụ trong xã hội Việt Nam hôm nay, vẫn còn những luật lệ thành văn và nhất là bất thành văn giới hạn quyền công dân của các tín đồ tôn giáo.</p>
<p>Đặc biệt, Luật đất đai và nhất là Nghị quyết số 23/2003/QH11 ngày 26.11.2003 về nhà đất do Nhà nước đã quản lý, bố trí sử dụng trong quá trình thực hiện các chính sách quản lý nhà đất và chính sách cải tạo xã hội chủ nghĩa trước ngày 1.7.1991&#8230; đã tăng thêm sự căng thẳng giữa Nhà nước với tôn giáo ở một số địa phương. Vì tính chất bất hợp lý và giáo điều của Luật đất đai cho nên trong những năm qua đất đai là lãnh vực có nhiều vụ án tham nhũng, nhiều khiếu kiện và xung đột nhất tại Việt Nam. Việc căng thăng về đất đai và cơ sở tôn giáo cũng nằm trong điểm nhạy cảm này.</p>
<p>Cơ chế “xin-cho” trong thực tế đã biến thành cơ chế “cho-cho”. Đây là một cơ chế bất hợp lý, tạo nên tham nhũng và bất công. Trong Thư ngỏ (tháng 10 năm 2002), gửi Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân, các giám mục Việt Nam nhận định sâu sắc: “Cơ chế xin-cho biến những quyền tự do của công dân thành những thứ quyền mà Nhà nước nắm trong tay và ban bố lại cho người dân dưới dạng những cái phép, đồng thời biến Nhà nước từ một tổ chức có chức năng phục vụ công ích trở thành một chủ nhân ông nắm các quyền tự do của người dân và ban phát các phép tự do lại cho họ thường theo sự tùy tiện chủ quan hơn là theo những tiêu chuẩn khách quan. Như thế cơ chế xin-cho vừa đi ngược lại công ích và xóa đi các quyền tự do của người dân, vừa bôi đen hình ảnh của một Nhà nước của dân, do dân và vì dân. Đó là điều làm tha hóa con người.</p>
<p>Theo thông tin của báo chí, cơ chế xin-cho còn là nguyên nhân làm thất thóat 50% các nguồn thu vào công quỹ và làm thất thoát 50% còn lại khi chi ra công ích. Điều này có nghĩa là 5% hoặc 7% dân số là những người có thế lực thì hưởng 75% từ công quỹ quốc gia (&#8230;), phần còn lại của dân số là hơn 70 triệu dân chỉ hưởng được 25%. Thực tế này tạo ra một tình trạng bất công trầm trọng trong xã hội và không ngừng làm gia tăng hố sâu cách biệt giàu nghèo trong lòng một dân tộc&#8230;”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn36">[36]</a></p>
<p>Một vấn đề bức xúc khác là tính nhân vân trong cách giải quyết tranh chấp và sự thiếu trung thực về thông tin đại chúng. Trong văn thư số 10/GHVN, ngày 25.9.2008, gửi UBND/TP Hà Nội, các giám mục đã thẳng thắn nêu vấn đề: “Trong tiến trình giải quyết tranh chấp, một số phương tiện truyền thông thay vì là nhịp cầu liên kết và cảm thông thì lại gieo rắc hoang mang và nghi kỵ (&#8230;). Ngày nay, một trong những điều gây nhức nhối lương tâm là sự gian dối trong nhiều lãnh vực, kể cả trong môi trường cần đến sự thật nhiều nhất là giáo dục học đường”. Đối với việc sử dụng bạo lực, văn bản viết thêm: “Cũng trong tiến trình giải quyết những xung đột nêu trên và nhiều vụ việc khác, một số người có khuynh hướng sử dụng bạo lực, và như thế, tạo thêm bất công trong xã hội. Điều này đang có chiều hướng gia tăng, không những trong các vấn đề lớn của xã hội mà ngay cả trong đời sống gia đình cũng như tại học đường”.</p>
<p>Những lấn cấn đó làm cho mối tương quan giữa Giáo Hội với Nhà nước tại một địa phương trở nên căng thẳng trong thời gian vừa qua. Nhưng bất chấp những khó khăn và giới hạn nói trên, Giáo Hội Công giáo đã biểu lộ sức sống và tính năng động như chưa từng thấy. Thật vậy, chưa bao giờ Giáo Hội Việt Nam có con số giám mục, linh mục, chủng sinh, tu sĩ, giáo lý viên&#8230; nhiều như hiện nay. Hầu hết các thánh đường và cơ sở cũ đã được trùng tu. Nhiều thánh đường và cơ sở mới đang tiếp tục mọc lên. Các khó khăn và giới hạn về việc tuyển sinh của các Dòng, các Đại chủng viện cũng như việc thụ phong linh mục&#8230; trên cơ bản đang được giải quyết. Các Đại chủng viện, các Học viện của các Dòng tu, cũng như các Trung tâm Mục vụ của Giáo phận đang sinh hoạt bình thường.</p>
<p><b>V. Đối thoại thẳng thắn, cộng tác chân thành </b></p>
<p>Hiện nay, mặc dù vẫn tồn tại một số lấn cấn và bất hợp lý của thời bao cấp, gây bức xúc cho nhiều người và cũng thường xuyên bị phê phán, nhưng phải công nhận rằng Nhà nước đã cố gắng mở rộng hơn cánh cửa ra thế giới bên ngoài: Việt Nam đã thiết lập bang giao với hầu hết các nước trên thế giới, chính thức gia nhập ASEAN, APEC, WTO và đang hòa nhập vào dòng chảy chung của nhân loại. So sánh với các nước phát triển và một số nước trong khu vực về cơ chế pháp lý, thì Việt Nam cần phải cải cách nhanh và nhiều hơn nữa mới đáp ứng nhu cầu của thời đại. Tuy nhiên, đây là cả một tiến trình nhiêu khê và khách quan mà nói, Việt Nam cũng đã bắt đầu những bước đi cần thiết trên con đuờng dài thăm thẳm này.</p>
<p>Đứng trên phương diện ý thức hệ, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã chính thức công nhận “tôn giáo là vấn đề còn tồn tại lâu dài. Tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân và sẽ tồn tại trong tiến trình xây dựng XHCN”. Còn Công đồng Vatican II lại nhắn nhủ các tín hữu cần ý thức rằng vô thần là một hiện tượng rất phức tạp. Song song với “ý thức hệ vô thần” của chủ nghĩa Mác thiết tưởng cần quan tâm nhiều hơn đến “vô thần thực hành” của tư bản chủ nghĩa và của con người thời nay. Ngoài ra cũng đừng quên rằng vô thần đã khai sinh từ lòng Kitô giáo. Hơn nữa cần phân biệt giữa “chủ nghĩa vô thần” và các phong trào lịch sử phát xuất từ đó.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn37">[37]</a></p>
<p>Về phương diện ngoại giao, Đức giáo hoàng Bênêdicto XVI đã tiếp kiến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm 2007 và chủ tịch Nguyễn Minh Triết vào cuối năm 2009. Rất có thể vào đầu năm 2013 sẽ có cuộc hội kiến giữa Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Việc thiết lập bang giao giữa Vatican và Việt Nam có thể sẽ được thực hiện trong một tương lai gần.</p>
<p>Theo Giáo huấn Xã hội của Giáo Hội Công giáo, cộng đồng chính trị và Giáo Hội độc lập và tự trị trong lãnh vực riêng của mình, nhưng cả hai đều phục vụ con người. Chính vì vậy, “sự tự trị giữa Giáo Hội và cộng đồng chính trị không dần tới chỗ hai bên ly khai nhau, loại bỏ việc hợp tác. Thật vậy, Giáo Hội và cộng đồng chính trị được biểu hiện qua các cơ cấu mang tính tổ chức và các cơ cấu này không có mục đích tự tại, mà nhằm phục vụ con người, giúp con người thi hành các quyền của mình cách trọn vẹn, những quyền được gắn liền với bản chất của con người vừa là công dân và vừa là Kitô hữu, đồng thời giúp con người chu toàn các nghĩa vụ tương ứng. Giáo Hội và cộng đồng chính trị có thể làm cho việc phục vụ này hữu hiệu hơn “để mọi người cùng có lợi, nếu mỗi bên nỗ lực hơn nữa để hợp tác lành mạnh với nhau theo cách thế phù hợp với hoàn cảnh không gian và thời gian”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn38">[38]</a></p>
<p>Chính trong viễn tượng đó, Tòa Thánh đã đề nghị con đường đối thoại và hợp tác giữa Giáo Hội với Nhà nước Việt Nam. Ngỏ lời với các giám mục Việt Nam nhân dịp đến viếng mộ hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô Ad limina 2002. Đức Gioan Phaolo II đề nghị một định hướng mục vụ theo tinh thần đối thoại của Vatican II: “Đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành”. Trong Ad limina 2009, Đức Bênêđictô XVI tiếp tục kêu gọi Giáo Hội Việt Nam “đóng góp vào việc phát triển nhân bản và tâm linh của con người, nhưng đồng thời cũng đóng góp cho việc phát triển đất nước. Việc tham gia vào tiến trình này là một bổn phận và một đóng góp quan trọng, nhất là lúc Việt Nam cũng đang từ từ mở cửa về phía cộng đồng quốc tế”.</p>
<p>Hơn thế nữa, Đức giáo hoàng đã đi thẳng vào trọng tâm của một vấn đề gai góc, nhức nhối và nhạy cảm nhất, từng gây chia rẽ và tranh luận gay gắt trong lòng Giáo Hội Công giáo Việt Mam suốt nhiều thập niên vừa qua Ngài tuyên bổ: “Chư huynh cũng như tôi đều biết rằng một sự hợp tác lành mạnh giữa Giáo Hội và cộng đồng chính trị có thể thực hiện được. Về điểm này, Giáo Hội mời gọi các phần tử của mình dấn thân một cách lương thiện để xây dựng một xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng. Giáo Hội không đòi hỏi phải thay thế trách nhiệm của các nhà cầm quyền, nhưng chỉ mong muốn có thể góp phần chính đáng vào đời sống quốc gia, để phục vụ toàn dân, trong tinh thần đối thoại và hợp tác, tôn trọng lần nhau”.</p>
<p>Trong bài diễn văn này, Đức giáo hoàng yêu cầu chấm dứt thái độ “đối đầu” để tích cực dấn thân vào “con đường đối thoại”. Ngài công khai nhắc đến “Thư Mục vụ 1980” của Hội đồng Giám mục Việt Nam. Hơn nữa, chủ đề “Giáo Hội Chúa Kitô giữa lòng Dân tộc” của Thư Mục vụ được triển khai, cập nhật hóa và nâng cấp cho phù hợp với hoàn cảnh mới. Ý thức sâu xa tính đối kháng giữa Nhà nước thuộc khối XHCN với tôn giáo, ngài nói thêm: “Tôi thấy điều này là quan trọng là phải nhấn mạnh rằng các tôn giáo không gây ra một mối nguy hiểm cho tình đoàn kết quốc gia, bởi vì tôn giáo nhằm giúp đỡ cá nhân thánh hóa chính mình và, qua các cơ chế, các tôn giáo quảng đại tự đặt mình phục vụ tha nhân trong cách thế hoàn toàn vô vị lợi”.</p>
<p>Phải coi đây là định hướng mục vụ tổng quát cho cộng đông Dân Chúa không những ở Việt Nam mà còn tại nhiều nước châu Á. Sứ điệp Hội nghị lần 10 của Liên Hội đồng Giám mục Á châu chọn đối thoại như một phương cách sống và thi hành sứ vụ: “Công cuộc Tân Phúc âm hóa kêu gọi lấy tinh thần đối thoại thúc đẩy cuộc sống hằng ngày và chọn tương quan hòa hợp chứ không đối đầu. Đối thoại phải là tiêu chí cho mọi hình thức thực thi sứ vụ và phục vụ tại châu Á. Đặc trưng của đối thoại là khiêm tốn nhận ra sự hiện diện kín đáo của Thiên Chúa trong cuộc tranh đấu của người nghèo, trong sự phong phú về văn hóa của nhân dân, trong sự đa dạng về truyền thống tôn giáo và trong thẳm sâu cõi lòng mỗi người. Đối thoại như thế là lối sống và phương cách truyền giáo của chúng ta. Đối thoại trở thành nền tảng cho nền linh đạo hiệp thông nhằm canh tân sứ giả Tin Mừng”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn39">[39]</a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên đối thoại không đồng nghĩa với thỏa hiệp, nhất là thỏa hiệp với bất cứ giá nào. Niềm tin tôn giáo và chân lý không thể mặc cả hay dễ dàng nhượng bộ. Rất nhiều lần người Kitô hữu được mời gọi chấp nhận trả giá. Vào dịp Giáng sinh 2012 vừa qua, Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI đã đưa ra một nhận định sâu sắc trong mối tương quan giữa Giáo Hội với Nhà nước. Theo ngài, “việc hợp tác sinh hoa kết quả giữa các Kitô hữu và những người khác là điều có thể thực hiện được. Thế nhưng người Kitô hữu chỉ trả lại cho César những gì thuộc về César, chứ không phải những gì thuộc về Thiên Chúa. Trong lịch sử, đôi khi người Kitô hữu không thể tuân thủ những đòi hỏi của César. Từ thói tôn thờ hoàng để thời cổ đại Rôma đến những chế độ toàn trị trong thế kỷ vừa qua, các César đã cố chiếm đoạt vị trí của Thiên Chúa. Khi người Kitô hữu từ chối cúi mình trước các thần ngụy tạo được đề xuất thời nay, thì điều đó không xuất phát từ một thế giới quan cũ mèm. Sở dĩ như vậy là vì họ hoàn toàn tự do thoát khỏi những kiềm tỏa của ý thức hệ và được linh hứng bởi tầm nhìn về vận mệnh con người, cao quý đến nỗi họ không thể nào thỏa hiệp với bất kỳ điều gì đe dọa tầm nhìn đó”.</p>
<p><b>VI. Thay lời kết </b></p>
<p>Ngay từ ngày 10.11.1659, khi bổ nhiệm hai giám mục tiên khởi đến Đàng Trong và Đàng Ngoài. Bộ Truyền giáo đã đưa ra định hướng rõ rệt về đối thoại và hội nhập văn hóa: “Chư huynh đừng tìm cách, đừng tìm lý lẽ để thuyết phục các dân tộc thay đổi nghi thức của họ, tập tục và phong hóa của họ, trừ khi tất cả những cái đó hiển nhiên mâu thuẫn với đạo thánh và luân lý. Không có gì bất hợp lý bằng đem nước Pháp, nước Tây Ban Nha hay nước Italia hoặc một nước châu Âu nào khác vào Trung Quốc. Đừng đem đến các dân tộc ấy xứ sở của các vị, mà chỉ đem đến đức tin, một đức tin không từ chối cũng không làm tổn thương các nghi thức, các tập tục của bất cứ dân tộc nào, miễn là tất cả đó không có gì xấu, mà trái lại, đức tin của chúng ta muốn người ta cứ giữ và bảo vệ các thứ đó”.</p>
<p>Trong tương quan đối với nhà cầm quyền, Bộ Truyền giáo căn dặn: “Nếu được vua chúa có cảm tình và rộng lượng, chư huynh hãy tỏ lòng biết ơn. Để tránh mọi ganh tị có thể xảy ra, chư huynh đừng xin đặc ân, miễn trừ đối với luật lệ trong nước… Hãy tránh tất cả những hành động có liên can đến chính trị, kể cả những hành động có thể khiến người ta nghi ngờ chư huynh dính líu vào chính trị. Hãy rao giảng cho tín hữu bổn phận trung thành với Nhà nước, dù các nhà cầm quyền là những người không cùng tín ngưỡng”<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn40">[40]</a>.</p>
<p>Dĩ nhiên, theo thần học luân lý, khi công quyền không còn phục vụ công thiện công ích hay vượt quá quyền hạn của mình để đàn áp người dân, lúc đó các công dân được phép sử dụng những biện pháp cần thiết để bênh vực công lý và nhân quyền. Tuy nhiên khi nhà cầm quyền phục vụ công ích thì họ có thẩm quyền đòi hỏi người dân phải tuân thủ pháp luật và lương tâm cũng đòi buộc các công dân phải chấp hành pháp luật. Theo Công đồng Vatican II, &#8220;cộng đồng chính trị và Giáo hội, mỗi bên trong lãnh vực riêng của mình, đều độc lập và tự trị. Tuy nhiên, dù dưới danh nghĩa khác nhau, cả hai đều cùng phục vụ ơn gọi cá nhân và xã hội của con người. Việc phục vụ đó sẽ hữu hiệu hơn cho thiện ích của nhân loại, nếu cả hai duy trì đuợc sự cộng tác tốt đẹp với nhau, thích ứng với từng thời điểm và từng địa phương”.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn41">[41]</a></p>
<p>Thư chung Hậu Đại hội Dân Chúa 2010 ý thức rõ rệt rằng Giáo hội đang đứng trước một giai đoạn lịch sử mới mẻ và đặc biệt. Thiên Chúa đang mời gọi các tín hữu bày tỏ khuôn mặt đầy yêu thương của Ngài cho mọi người, vừa với tính cách công dân trong một đất nước đang biến đổi, vừa với tính cách người Công giáo có nhiệm vụ đóng góp cho quê hương với tinh thần Tin Mừng: “Là công dân trong một đất nước, người Công Giáo Việt Nam có bổn phận yêu mến và xây dựng quê hương. Đồng thời, chúng ta thi hành bổn phận này với tinh thần Phúc Âm, khi thể hiện chức năng tiên tri bằng tiếng nói chân thành và có trách nhiệm, thực thi yêu thương trong chân lý và thực thi chân lý trong yêu thương&#8221;.<a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_edn42">[42]</a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><i>Nguồn:</i> Hiệp Thông Bản tin của Hội đồng Giám mục Việt Nam số 75 (tháng 3&amp;4 năm 2013)</p>
<p>&nbsp;</p>
<div></p>
<hr align="left" size="1" width="33%" />
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref1">[1]</a> Xem G. Alberigo (dir.), Histoire du Concile Vatican II, Cerf, Paris, 1997: Y. Congar, Le Concile de Vatican II, Paris, 1984; G. Caprile, Saggio di bibliografia sul Concilio Vaticano II, 3 vol., 1963—1965; A. Ricardi, II potere del papa. Da Pio II a Paolo VI, Rome-Bari, 1988; G. Zizola, L &#8216;Utopie du pape Jean XXIII, Paris, 1978; Giovanni XXIII. Lafede e la polilica, Rome-Bari, 1988; H.Duquaire, Jean XXIII. Problème actuels à la lumière de l’Evangile, Paris, 1964; E.E.Hales, Pope John and his revolution, Londres, 1965.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref2">[2]</a> Gioan XXIII, Diễn văn khai mạc Công đồng, số 8 &amp; 16.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref3">[3]</a> Gioan XXIII, Diễn văn bế mạc khóa 1 của Công đồng, số 22.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref4">[4]</a> Gioan XXIII, Hòa bình trên trái đất, số 1.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref5">[5]</a> Ibidem, số 110-112.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref6">[6]</a> Ibidem, số 113.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref7">[7]</a> 7 Ibidem, số 158.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref8">[8]</a> Ibidem, 159.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref9">[9]</a> Vatican II. Gaudium et Spes, số 19.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref10">[10]</a> Ibidem, 20.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref11">[11]</a> Ibidem, 21.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref12">[12]</a> Ibidem, 28.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref13">[13]</a> 13 Ibidem, 34. Chính V. Lénin, Rose Luxemburg và hầu hết các lý thuyết gia Mác xít khác cũng không chấp nhận bất cứ sự phân chia tuyệt đối nào giữa các yếu tố nói trên.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref14">[14]</a> Xem chẳng hạn Marxistes et Chrétiens. Entretiens de Salzbourg en 1965, Mame, 1968; L&#8217;homme chrétien et l&#8217;homme marxiste, La Palatine, 1964; D. Dubarle, Pour une dialogue avec le marxisme, Cerf, 1964; G. Girardi, Marxisme et christianisme, Paris, 1968; R. Garaudy, De l’anathème au dialogue, Paris, 1965.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref15">[15]</a> Các giám mục miền Nam, Thư chung, ngày 2.3.1960.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref16">[16]</a> Xem Hoàng Phương, Cộng sản và tôn giáo tại Việt Nam, Sàigòn, 1966: UBKHXH Việt Nam &#8211; Ban Tôn giáo Chính phủ. Một số vấn đề lịch sử Đạo Thiên Chúa trong lịch sử Dân tộc Việt Nam, Tp HCM, 1988; Nguyễn Văn Đông, Tìm hiếu chính sách của Đảng và Nhà Nước đối với Đạo Thiên Chú,. Tp. HCM, 1988; Trần Tam Tỉnh, Thập giá và lưỡi gươm, Nxb Tp HCM, 1988; Bùi Đức Sinh, Giáo Hội Công giáo ở Việt Nam, Calgary- Canada, 2002; Đỗ Quang Hưng (Chủ biên). Bước đấu tìm hiểu về mốii quan hệ giữa Nhà Nước &amp; Giáo Hội, NXB Tôn giáo, 2003; Đỗ Quang Hưng, Vấn đề tôn giáo trong cách mạng, NXB Tôn giáo, 2006 ; Stephen Denney, “The Catholic Church in Vietnam”, trong Sabrina Ramet &amp; Pedro Ramet, Catholicism and Politics m Communist Societies, Duke Univ. Press, 1990.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref17">[17]</a> 17 Truơng Bá Cần, 50 năm nhìn lại, Tp. HCM, 2008, tr. 36.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref18">[18]</a> HGPCGVN, Thông cáo của HGPCGVN 1966, trong Hàng Giáo phẩm Công giáo Việt Nam 1960-1995, Đắc Lộ Tùng thư, Paris 1996,tr. 186.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref19">[19]</a> Trần Anh Dũng, Hàng Giáo phẩm Việt Nam 1960-1995, Không NXB, tr. 194.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref20">[20]</a> Ibidem, tr. 204.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref21">[21]</a> Ibidem, tr. 224.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref22">[22]</a> Ibidem, tr. 231.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref23">[23]</a> Giám mục miền Nam, Tuyên ngôn ngày 1.1.1974.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref24">[24]</a> Những gì Nguyễn Tiến Hưng kể lại trong cuốn “Khi đồng minh tháo chạy ”, California, 2005, chỉ xác nhận thêm cho những gì mà nhiều người đã biết.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref25">[25]</a> Tạp chí Đứng Dậy, số 70, ngày 4.7.1975, tr. 37-38.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref26">[26]</a> Trong văn thư ngày 6.8.1977 gửi TGM Nguyễn Văn Bình, liên quan đến ĐứcTGM Nguyễn Kim Điền, UBMTTQVN/TP.HCM đã nhận định rằng: “Những tồn tại trên đây có nguyên nhân chủ quan và khách quan của nó. Một số cán bộ cách mạng do trình độ còn non kém hoặc do chưa hết thành kiến mà làm sai đường lối chính sách. Mặt khác, phải thấy một thực tế nữa là hố sâu ngăn cách, chia rẽ, thành kiến lương giáo do bọn đế quốc và tay sai phản động tạo ra hơn 100 năm nay không thể một sớm một chiều xóa bỏ ngay được (&#8230;) về phía mình, cho đến nay do bị ảnh hưởng tuyên truyền xuyên tạc của địch nên trong Thiên Chúa giáo, cũng như trong các tôn giáo khác, số người còn thành kiến với cách mạng không phải là ít, nhất là trong hàng chức sắc, giáo phẩm. Thậm chí có một số người có những thái độ cực đoan, đi tới những chống đối quyết liệt&#8221;.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref27">[27]</a> Người Tín hữu, “Về Đức Tổng giám mục Nguyễn Kim Điền”, CGvDt số 668, ngày 3.7.1988, tr. 8.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref28">[28]</a> Tạp chí Đứng Dậy, số 70, ngày 4.7.1975, tr. 39-40.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref29">[29]</a> Phụ bản CGvDT, Đức Tổng giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình, 1995, tr. 56.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref30">[30]</a> Xem Nguyễn Hồng Giáo. Một chặng đường Giáo Hội Việt Nam, 2008, tr. 139-198.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref31">[31]</a> Xem Trương Bá Cần và mội số tác giả khác, Công giáo Việt Nam sau quá trình 50 năm (1945- 1995), Tp. HCM, 1996.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref32">[32]</a> Đặng Phong, Tư duy kinh tế Việt Nam. Chặng đường gian nan và ngoạn mục 1975-1989, Nxb Tri Thức, 2008, tr. 124. Xem thêm Huy Đức, Bên thắng cuộc, 2 tập, Osinbook 2012-2013.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref33">[33]</a> Nguyễn Khắc Viện, Vietnam, une longue histoire, Thế Giới, Hà Nội, 1993, tr. 436.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref34">[34]</a> Võ Văn Kiệt, “Đại đoàn kết dân tộc &#8211; Cội nguồn sức mạnh của chúng ta”, Tuổi Trẻ, ngày 29.8.2005.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref35">[35]</a> Xin coi Nguyễn An Tôn, Công giáo miền Nam Việt Nam sau 30.4.1975, Lousiana, 1988; Tôn Thất Thiện, Nguyễn Gia Kiểng, Vũ Quốc Thúc, Võ Long Triều, Lê Đình Thông…, Những vấn đề cấp thiết của Việt Nam, Paris, 1995: Lê Xuân Khoa, Việt Nam 1945-1995. Chiến tranh, Tị nạn, Bài học lịch sử, Tập.I, Tiên Rồng, 2004; Trần Ngọc Báu, Nguyễn Tiến Cảnh, Mặc Giao, Đỗ Hữu Nghiêm, Bửu Sao, Đỗ Mạnh Tri, Ba mươi năm Công giáo Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản 1975-2005, California, 2005.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref36">[36]</a> HĐGMVN, Thư ngỏ gửi Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân, 12.10.2002.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref37">[37]</a> Xem Gaudium et Spes, số 19-21.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref38">[38]</a> Hội đồng Giáo hoàng về Công lý &amp; Hòa bình, Tóm lược Học thuyết Xã hội của Giáo Hội Công giáo, số 425.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref39">[39]</a> Sứ điệp Hội nghị toàn thể lần thứ X của Liên Hội đồng Giám mục Á châu, số 5.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref40">[40]</a> Xem Gaudium el Spes, số 73-76.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref41">[41]</a> Ibidem, số76.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="/HTXHCG/CLHB/tuong%20quan%20giua%20giao%20hoi%20voi%20nhaq%20nuoc%20tai%20Viet%20nam.docx#_ednref42">[42]</a> Thư chung Hậu Đại hội Dân Chúa 2010.</p>
</div>
</div>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-11-htxhcg-bao-ve-hoa-binh/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược chương 11 HTXHCG: Bảo vệ hòa bình</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-ly-va-hoa-binh-trong-boi-canh-xa-hoi-viet-nam/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Công lý và hòa bình trong bối cảnh xã hội Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-ghi-nhan-trong-ngay-dau-khoa-hoc-hoi-ve-ghxhcg-cua-giao-tinh-ha-noi-to-chuc-tai-tgm-thanh-hoa/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những ghi nhận trong ngày đầu Khóa học hỏi về GHXHCG của giáo tỉnh Hà Nội tổ chức tại TGM Thanh Hóa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/3582/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Dấn thân chính trị hôm nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-bang-tren-the-gioi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Công bằng trên thế giới</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-43-01-01-2010/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 43 (01-01-2010)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-40-01-01-2007/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 40 (01-01-2007)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-gioan-phaolo-ii-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-33-01-01-2000/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Gioan Phaolô II nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 33 (01-01-2000)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/toi-phai-song-hai-moi-quan-he/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Tôi phải sống hai mối quan hệ</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-dinh-huong-cho-viec-nghien-cuu-va-giang-day-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi-trong-viec-dao-tao-linh-muc/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những định hướng cho việc nghiên cứu và giảng dạy Học thuyết xã hội của Giáo Hội trong việc đào tạo linh mục</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-44-01-01-2011/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 44 (01-01-2011)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-nhan-xet-ve-thong-diep-caritas-in-veritate-cua-dgh-benedicto-xvi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Vài nhận xét về thông điệp Caritas in Veritate của ĐGH Beneđictô XVI</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ngay-thu-hai-chuyen-vieng-tham-muc-vu-cua-duc-thanh-cha-tai-benin/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Ngày thứ hai chuyến viếng thăm mục vụ của Ðức Thánh Cha tại Benin</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/trach-nhiem-doi-voi-moi-sinh/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Trách nhiệm đối với môi sinh</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-ly-va-hoa-binh-thach-do-va-yeu-sach-o-thoi-dai-hom-nay/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Công lý và hoà bình, thách đố và yêu sách ở thời đại hôm nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/quy-che-ub-clhb/" rel="bookmark" class="crp_title">Quy chế UB.CLHB</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-42-01-01-2009/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 42 (01-01-2009)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-gioan-phaolo-ii-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-34-01-01-2001/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Gioan Phaolô II nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 34 (01-01-2001)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/phong-van-duc-cha-nguyen-thai-hop-bien-dong-day-song-vien-dan-can-ban-la-su-doan-ket-dan-toc/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Phỏng vấn Đức Cha Nguyễn Thái Hợp: Biển Đông dậy sóng &#8211; &#8220;Viên đạn cần bắn là sự đoàn kết dân tộc&#8221;</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-9-cong-dong-quoc-te/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm Lược Chương 9: Cộng đồng quốc tế</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-giao-hoi-va-nha-nuoc-tai-viet-nam/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tập huấn giáo huấn xã hội Công giáo tại hạt Hải Vân, TGP Huế</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/tap-huan-giao-huan-xa-hoi-cong-giao-cho-hat-hai-van-tgp-hue/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/tap-huan-giao-huan-xa-hoi-cong-giao-cho-hat-hai-van-tgp-hue/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 17 May 2013 10:43:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Ioannes</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ban CLHB các giáo phận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3623</guid>
		<description><![CDATA[Tôma Hoàng Kim Khánh Ngày 12/5/2013, Ban Công lý và Hòa bình Huế tổ chức học tập giáo huấn xã hội Công giáo cho 60 học viên, thành viên của hội đồng giáo xứ, người phụ trách hội đoàn, những giáo dân nòng cốt ở 6 giáo xứ: An Bằng, Hà Thanh, Hà Úc, Phường Tây, [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="font-size: x-small;"><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/phu-loc-hue.jpg"><img class="alignright size-medium wp-image-3624" alt="phu loc hue" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/phu-loc-hue-300x194.jpg" width="300" height="194" /></a>Tôma Hoàng Kim Khánh</span></strong></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Ngày 12/5/2013, Ban Công lý và Hòa bình Huế tổ chức học tập giáo huấn xã hội Công giáo cho 60 học viên, thành viên của hội đồng giáo xứ, người phụ trách hội đoàn, những giáo dân nòng cốt ở 6 giáo xứ: An Bằng, Hà Thanh, Hà Úc, Phường Tây, Vinh Hòa, Xuân Thiên, thuộc giáo hạt Hải Vân, Tổng giáo phận Huế.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Sau lời kinh khai mạc, Linh mục Phaolô Phạm Tá, Quản xứ Lăng Cô, đặc trách Công Lý Hòa Bình giáo hạt Hải Vân chia sẻ với các học viên, “Việc học tập Giáo huấn Xã hội Công giáo (GHXHCG) là rất cần thiết, vì giáo huấn này không thuộc lãnh vực ý thức hệ nhưng thuộc lãnh vực thần học, nhất là thần học luân lý nhằm hướng dẫn cách cư xử của người Kitô hữu trước những thay đổi về mọi mặt của xã hội, là cách thế để loan báo Tin Mừng trong thế giới đương đại.” </span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Trong ngày, các Tình nguyện viên của Ban Công Lý Hòa Bình (CL&amp;HB) Huế lần lượt thuyết trình với các học viên một số nội dung chính của GHXHCG: Nguồn gốc và Sự hình thành Giáo huấn Xã hội Công giáo; các nguyên tắc nền tảng của giáo huấn là Nhân Vị, Công Ích, Bổ Trợ, Liên Đới. “Phúc âm hóa và Giáo huấn Xã hội Công giáo”, một nội dung cần thiết cho người tín hữu hôm nay được Linh mục Gioakim Lê Thanh Hoàng, Trưởng ban CL&amp;HB chia sẻ với các học viên trong dịp này. </span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Phần cuối của ngày học tập, Ban tổ chức dành thời gian để các học viên trao đổi ý kiến. Ngoài các thắc mắc nhằm hiểu rõ hơn những điều đã học, có những ý kiến sau đây: </span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">- Cần phổ biến Giáo huấn Xã hội Công giáo xuống đến giáo dân trong mọi giáo xứ vì GHXHCG giúp họ biết ứng sử thế nào cho phù hợp với Tin Mừng, như Đức Benêđictô nói, họ sẽ là một người công giáo tốt. Và người công giáo tốt sẽ là người công dân tốt. (Ông Antôn Lê Quang, giáo xứ Hà Úc).</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">- Nên chăng có một văn phòng cho Ban CL&amp;HB ở mỗi giáo phận để người dân, để giáo dân phản ánh ý kiến, hoàn cảnh của riêng họ, hoặc của địa phương? (Ông Phaolô Võ Long, giáo xứ An Bằng).</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">- Ông Giuse Lê Văn Khánh ở giáo xứ Vinh Hòa, Ông Augustinô ở giáo xứ Hà Thanh, Chị Matta Đặng Thị Hồng Hiếu, giáo xứ Xuân Thiên, Ông Gioakim Hồ Văn Hoàng, giáo xứ Phường Tây, nói lên nhu cầu cần được hổ trợ phương tiện và điều kiện để học sâu hơn về Giáo huấn Xã hội Công giáo. </span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Trước khi dâng lời tạ ơn Chúa, kết thúc ngày học tập, Linh mục Gioakim ghi nhận, “Những góp ý của anh chị em như những phác thảo chương trình hoạt động của Ban CL&amp;HB Huế trong thời gian sắp đến.”</span></p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ngay-hoc-tap-giao-huan-xa-hoi-cong-giao-o-mot-giao-xu-vung-cao-cua-tong-giao-phan-hue/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Ngày học tập giáo huấn xã hội Công giáo ở một giáo xứ vùng cao của Tổng giáo phận Huế</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lop-than-hoc-giao-dan-giao-phan-hue-tong-ket-mon-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Lớp thần học giáo dân giáo phận Huế tổng kết môn giáo huấn xã hội Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tong-ket-dot-tap-huan-giao-huan-xa-hoi-cong-giao-tai-giao-phan-hue/2012/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Tổng kết đợt tập huấn Giáo huấn Xã hội Công giáo tại giáo phận Huế</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tai-tap-huan-ghxhcg-cho-cac-tinh-nguyen-vien-clhb-giao-phan-hue/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Tái tập huấn GHXHCG cho các Tình nguyện viên CL&#038;HB Giáo phận Huế</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bi-mat-can-bat-mi-cua-giao-hoi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">“Bí mật” cần “bật mí” của Giáo hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cac-uy-ban-cua-hdgm-lien-ket-hoat-dong/2012/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Các Ủy ban của HĐGM liên kết hoạt động</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bon-nguyen-tac-chinh-cua-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Bốn nguyên tắc chính của giáo huấn xã hội Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/dung-thoi-gian/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Dùng thời gian</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/khai-mac-khoa-tap-huan-va-hoi-thao-ve-ghxhcg-va-con-nguoi-tai-tgp-hue/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Khai mạc khoá “Tập huấn và Hội thảo về GHXHCG và Con người” tại TGP Huế</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/2818/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Giáo huấn Xã hội Công giáo giúp tôi đi theo Đức Kitô</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/giao-tinh-hue-ket-thuc-khoa-tap-huan-hoi-thao-ve-ghxhcg-cua-ub-clhb-viet-nam/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Giáo tỉnh Huế: Kết thúc Khóa tập huấn &#8211; hội thảo về GHXHCG của UB.CL&#038;HB Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tam-hon-toi-cai-thien-dan-nho-kinh-thanh-va-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Tâm hồn tôi cải thiện dần nhờ Kinh Thánh và Giáo huấn Xã hội Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nguyen-tac-nhan-pham-2/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Nguyên tắc nhân phẩm</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuyen-bo-phan-doi-nha-cam-quyen-trung-quoc-in-hinh-luoi-bo-len-ho-chieu-cong-dan/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tuyên bố phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc in hình lưỡi bò lên hộ chiếu công dân</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/uu-tien-chon-lua-nguoi-ngheo-ban-khoan-va-hy-vong/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Ưu tiên chọn lựa người nghèo – Băn khoăn và hy vọng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/linh-muc-tong-thu-ky-uy-ban-cong-ly-va-hoa-binh-tra-loi-phong-van-rfa-ve-vu-luat-su-le-quoc-quan/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Linh mục Tổng Thư ký Ủy ban Công lý và Hòa bình trả lời phỏng vấn RFA về vụ luật sư Lê Quốc Quân</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/toa-giam-muc-bac-ninh-phan-hoi-ve-mot-ban-tin-cua-dai-truyen-hinh-niet-nam/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Tòa Giám mục Bắc Ninh phản hồi về một bản tin của Đài Truyền hình Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thuc-hien-cong-ly-va-hoa-binh-theo-tinh-than-oscar-romero/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Thực hiện Công lý và Hòa bình theo Tinh thần Oscar Romero</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ban-muc-vu-clhb-tgp-sai-gon-phat-hanh-tap-san-pho-bien-ghxhcg/2012/08/" rel="bookmark" class="crp_title">Ban Mục vụ CL&#038;HB TGP Sài Gòn phát hành Tập san phổ biến GHXHCG</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/gop-y-sua-doi-hien-phap-viet-nam-theo-tinh-than-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Góp ý sửa đổi Hiến pháp theo quan điểm của giáo huấn xã hội Công giáo</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/tap-huan-giao-huan-xa-hoi-cong-giao-cho-hat-hai-van-tgp-hue/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nền móng học thuyết xã hội của Giáo hội</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/nen-mong-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/nen-mong-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 15 May 2013 14:09:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên đề]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>
		<category><![CDATA[Đan Quang Tâm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3544</guid>
		<description><![CDATA[Linh mục Thomas Williams Lời người dịch: Bài thuyết trình này do Linh mục Thomas Williams trình bày trước một hội nghị thần học tại Roma ngày 29 tháng 9 năm 2003, trước cử tọa gồm nhiều linh mục. Mục tiêu của giáo huấn xã hội của Giáo hội không những cung cấp tri thức [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/CST.gif"><img class="alignright size-full wp-image-3546" alt="CST" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/CST.gif" width="222" height="268" /></a>Linh mục Thomas Williams</b></span></p>
<pre><span style="font-size: x-small;"><em style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small; line-height: 19px;">Lời n</em><i style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small; line-height: 19px;">gười dịch: Bài thuyết trình này do Linh mục Thomas Williams trình bày trước một hội nghị thần học tại Roma ngày 29 tháng 9 năm 2003, trước cử tọa gồm nhiều linh mục.</i></span></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Mục tiêu của giáo huấn xã hội của Giáo hội không những cung cấp tri thức hoặc nâng cao nhận thức, mà còn rất thực tế và có tính cá nhân. Giáo huấn xã hội phải thay đổi cuộc sống của ta và giúp ta đảm nhận trách nhiệm về các vấn đề có liên quan đến công ích, đặc biệt đối với những người túng thiếu nhất.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Tôi sẽ trình bày vắn tắt về học thuyết xã hội của Giáo hội trong bốn phần: định nghĩa; bản chất; nền móng học thuyết xã hội của Giáo hội; và một số đề nghị mang tính thực tiễn.</span></p>
<pre><span style="color: #ff0000; font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b>1. Thế nào là Học thuyết Xã hội của Giáo hội?</b></span></pre>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Mặc dù rất có thể ta đã có một ý niệm tổng quát về học thuyết xã hội của Giáo hội, nhưng theolệ thường, ta nên bắt đầu bằng cách nêu ra những gì không phải là học thuyết xã hội của Giáo hội để loại bỏ những thiên kiến, ngộ nhận và ý niệm sai lầm.</span></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Giáo hội nói rõ giáo huấn xã hội của mình không phải là một &#8220;con đường thứ ba&#8221;, một con đường nào đó giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội. Giáo huấn đó hoàn toàn không phải là một cương lĩnh kinh tế hoặc chính trị, và cũng chẳng phải là một &#8220;hệ thống&#8221;. Mặc dù phê phán cả chủ nghĩa xã hội lẫn chủ nghĩa tư bản, nhưng học thuyết xã hội của Giáo hội không đưa ra một hệ thống khác để thay thế. Học thuyết xã hội của Giáo hội không phải là một đề xuất kỹ thuật nhằm giải quyết các vấn đề thực tế, nhưng đúng ra, đó là một học thuyết về luân lý, xuất phát từ cái nhìn Kitô giáo về con người, về ơn gọi yêu thương và lời mời gọi hãy hướng đến sự sống vĩnh cửu của con người. Tự bản thân, học thuyết xã hội của Giáo hội thuộc một loại riêng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Học thuyết xã hội của Giáo hội không phải là chủ nghĩa không tưởng, theo nghĩa một dự án xã hội bất khả thi. Học thuyết xã hội của Giáo hội cũng không có ý định mô tả một thiên đàng hạ giới trong đó nhân loại có thể đạt đến sự hoàn thiện.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Mặc dù vậy, học thuyết xã hội Công giáo nghiêm túc xem xét các thực tại và cấu trúc hiện hữu, và thách đố nhân loại hãy tìm kiếm các giải pháp cho các tình huống xã hội, chính trị và kinh tế xứng hợp với phẩm giá con người, do đó tạo ra một sự căng thẳng lành mạnh giữa các thực tại trần thế và lý tưởng Phúc Âm.</span></p>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Học thuyết xã hội Công giáo không phải là một học thuyết tĩnh, bất di bất dịch, nhưng là một ứng dụng năng động các giáo huấn của Đức Kitô vào trong các thực tại và hoàn cảnh đang đổi thay của các xã hội và các nền văn hóa của con người. Dĩ nhiên, các nguyên tắc cơ bản thì không thay đổi, bởi vì các nguyên tắc đó đã cắm rễ sâu vào trong bản tính con người. Nhưng khi áp dụng các nguyên tắc, cần phải biết thích nghi với các hoàn cảnh lịch sử mới vào từng thời kỳ và tại các không gian khác nhau.</span></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Học thuyết xã hội của Giáo hội thuộc về bộ môn thần học, nhất là thần học luân lý.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Theo ngôn ngữ chuyên môn, đó là sự soạn thảo chính xác các kết quả của việc tư duy, xem xét cẩn thận các thực tại phức tạp của cuộc sống con người trong xã hội và trong bối cảnh quốc tế, dưới ánh sáng đức tin và truyền thống sống động của Giáo hội.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"> Học thuyết xã hội là một tập hợp các nguyên tắc, tiêu chí và những hướng dẫn hành động, với mục đích giải thích các thực tại xã hội, văn hóa, kinh tế và chính trị, thẩm định sự phù hợp hoặc tính đa dạng của những thực tại đó so với các giáo huấn Phúc Âm về con người, về ơn gọi trần thế và ơn gọi siêu việt của con người.</span></p>
<pre><span style="color: #ff0000; font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b>2. Nội dung Học thuyết Xã hội Công giáo</b></span></pre>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Nội dung học thuyết xã hội được trình bày ở ba cấp độ: </span></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">— Các nguyên tắc và các giá trị cơ bản: Học thuyết xã hội rút ra được các nguyên tắc cơ bản của mình từ khoa thần học và triết học, với sự giúp đỡ của các khoa học nhân văn và xã hội đóng vai trò bổ sung cho thần học. Các nguyên tắc này bao gồm phẩm giá con người, công ích, liên đới, tham gia, quyền tư hữu, và quyền chung hưởng của cải. Các giá trị cơ bản bao gồm chân lý, tự do, công lý, bác ái và hòa bình. </span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">— Các tiêu chí phán đoán: cho các hệ thống, định chế, tổ chức kinh tế, có sử dụng các dữ liệu thực nghiệm. Ví dụ: đánh giá của Giáo hội về chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa tự do, thần học giải phóng, chủ nghĩa chủng tộc, toàn cầu hóa, đồng lương xứng đáng, v.v. </span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">— Hướng dẫn hành động: các ý kiến, nhận định về các sự kiện lịch sử. Đây không phải chỉ là một diễn dịch mang tính lôgíc và tất yếu, xuất phát từ các nguyên tắc, mà còn là kết quả các kinh nghiệm mục vụ của Giáo hội và một cái nhìn Kitô giáo về thực tại; một sự ưu tiên chọn lựa người nghèo, vấn đề đối thoại, và tôn trọng thẩm quyền chính đáng của các thực tại chính trị, kinh tế và xã hội. Ví dụ: các đề xuất tha nợ quốc tế, cải cách nông nghiệp, thành lập các hợp tác xã, v.v. (xem &#8220;Gaudium et Spes&#8221;, số 67-70). </span></p>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><strong><span style="color: #ff0000;">3. Các nền móng của Học thuyết Xã hội Công giáo</span> </strong></span></pre>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Nền móng đầu tiên của học thuyết xã hội Công giáo là điều răn yêu thương của Đức Giêsu: mến Chúa trên hết mọi sự và yêu người như bản thân. Đây là nền móng cho toàn bộ nền luân lý Kitô giáo, và cũng là của học thuyết xã hội của Giáo hội, vì học thuyết này là một bộ phận của khoa luân lý Kitô giáo. Đức Giêsu nói rằng điều răn kép mến Chúa yêu người không những là điều răn thứ nhất và quan trọng nhất, nhưng còn là một bản tóm kết hoặc tóm lược toàn bộ luật lệ của Thiên Chúa và sứ điệp của các ngôn sứ.</span></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Học thuyết xã hội của Giáo hội, do đó, trả lời cho câu hỏi: Làm thế nào để mến Chúa yêu người trong hoàn cảnh chính trị, kinh tế và xã hội cụ thể của tôi? Lòng mến Chúa yêu người của chúng ta không chỉ gói gọn trong nghĩa vụ tham dự Thánh lễ hàng tuần và bỏ một ít tiền dâng cúng vào lúc quyên góp trong Thánh lễ và thế là xong. Lòng mến Chúa yêu người phải thấm nhuần toàn bộ cuộc sống của ta và có sức biến đổi các hành động và môi trường chung quanh của chúng ta theo tinh thần Phúc Âm.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Đây là một nguyên tắc rất quan trọng để khắc phục xu hướng xem kinh tế hoặc chính trị như là một cái gì hoàn toàn tách biệt khỏi các vấn đề luân lý, trong khi, thực ra, chính trong môi trường kinh tế và chính trị mà người Kitô hữu với đức tin của mình có thể tác động đến các vấn đề trần thế.</span></p>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Điều răn yêu thương tiêu biểu cho toàn bộ nền móng của học thuyết xã hội của Giáo hội. Đi vào cụ thể, có thể tóm lược và phân các nền móng đó thành bốn nguyên tắc cơ bản của học thuyết xã hội của Giáo hội, có thể ví như bốn cột trụ nâng toàn bộ tòa nhà học thuyết xã hội. Các nguyên tắc đó bao gồm: phẩm giá con người, công ích, bổ trợ và liên đới.</span></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b>Phẩm giá con người </b></span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Nguyên tắc cổ điển đầu tiên là nguyên tắc phẩm giá con người, làm nền cho các quyền con người. Để suy nghĩ đúng đắn về xã hội, chính trị, kinh tế và văn hóa, trước tiên ta phải hiểu đúng con người là ai và tài sản thực sự của con người là gì. Mỗi người, được tạo dựng theo hình ảnh và họa ảnh của Thiên Chúa, có một phẩm giá bất khả xâm phạm và do đó phải luôn luôn được đối xử như cùng đích chứ không phải như một phương tiện.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Khi Đức Giêsu sử dụng hình ảnh Người Mục tử Nhân từ để nói về con chiên lạc, Người dạy ta Thiên Chúa nghĩ gì về giá trị của mỗi con người. Người mục tử bỏ 99 con chiên nơi hoang địa để đi tìm con chiên lạc. Thiên Chúa không nghĩ về con người theo kiểu hàng loạt, hoặc theo phần trăm, nhưng là như các cá nhân. Đối với Người, mỗi một người đều quý giá, không thể thay thế.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Trong thông điệp Centesimus Annus (Bách Chu Niên), Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nhấn mạnh tính trung tâm của nguyên tắc này: &#8220;Cần phải nhớ rằng sợi chỉ chính chạy dài xuyên suốt, và theo một nghĩa nào đó, nguyên tắc chủ đạo&#8230; của học thuyết xã hội của Giáo hội là một cái nhìn đúng đắn về con người và về giá trị độc đáo của con người, vì &#8220;con người&#8230; là sinh vật duy nhất trên trái đất được Thiên Chúa muốn chỉ vì họ&#8221;. Thiên Chúa đã in chính hình ảnh và họa ảnh của Người trên con người (xem Stk 1,26), đã ban cho con người một phẩm giá vô song (xem &#8220;Centesimus Annus,&#8221; số 11).</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"> Do đó Giáo hội không suy nghĩ, trước hết theo các quốc gia, đảng phái chính trị, các bộ lạc hoặc dân tộc, nhưng theo nhân vị. Giáo hội, cũng như Đức Kitô, bảo vệ phẩm giá của mỗi cá nhân. Giáo hội hiểu tầm quan trọng của nhà nước và xã hội về phương diện phục vụ nhân dân và gia đình, chứ không phải chiều hướng ngược lại. Nhà nước nói riêng có nhiệm vụ bảo vệ các quyền của con người, các quyền không do nhà nước mà do Đấng Tạo Hóa ban tặng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"> <strong>Công ích </strong></span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"> Nguyên tắc cổ điển thứ hai của học thuyết xã hội của Giáo hội là nguyên tắc công ích. Công Đồng Vatican II định nghĩa công ích là &#8221; toàn bộ những điều kiện của đời sống xã hội cho phép những tập thể hay những phần tử riêng rẽ có thể đạt tới sự hoàn hảo riêng một cách đầy đủ và dễ dàng hơn&#8221; (Hiến chế &#8220;Gaudium et Spe&#8221; [Vui mừng và hy vọng], 26; xem GS, 74; và Giáo lý Giáo hội Công giáo, 1906).</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"> Được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa là sự hiệp thông Ba Ngôi Vị, con người đạt đến sự hoàn hảo của mình không phải trong sự cô lập với tha nhân, nhưng là trong các cộng đồng và thông qua việc dâng hiến bản thân mà làm cho việc hiệp thông trở nên có thể thực hiện được. Tính ích kỷ xúi giục ta tìm kiếm lợi ích của bản thân làm phương hại đến tha nhân được khắc phục nhờ sự dấn thân cho công ích.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">&#8220;Công ích&#8221; không phải chỉ là lợi ích của tôi hoặc của bạn, cũng không phải là tổng số lợi ích của các cá nhân, mà là tạo dựng ra một chủ thể mới — chúng ta — trong đó mỗi người khám phá ra lợi ích của mình trong sự hiệp thông với những người khác. Do đó công ích không thuộc về một chủ thể trừu tượng như nhà nước, nhưng thuộc về những người với tư cách cá nhân được mời gọi đến sự hiệp thông.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Con người tự bản chất (và không chỉ vì hoàn cảnh) mang tính xã hội, tương quan và liên cá nhân. Công ích của chúng ta cũng cần cho việc thành toàn bản thân chúng ta, nghĩa là cho lợi ích cá nhân của tôi. Mỗi người trưởng thành và đạt đến sự thành toàn trong xã hội hoặc qua xã hội. Do đó, công ích khác biệt với nhưng không đối nghịch với lợi ích riêng của mỗi cá nhân. Thông thường, lợi ích của bạn và lợi ích của tôi gặp nhau nơi công ích.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Công ích chống lại chủ nghĩa vị lợi, chủ nghĩa này chủ trương hạnh phúc lớn nhất (phúc lạc) cho con số nhiều người nhất, chủ trương này tất yếu sẽ dẫn đến hệ quả phía thiểu số sẽ bị lép vế, thua thiệt trước phe đa số. Do đó, tính ưu việt và bất khả xâm phạm của nhân vị sẽ loại bỏ khả năng điều thiện hảo của người này lại phải ở dưới điều thiện hảo của những người khác, qua đó chuyển sự thiện hảo của người nói trước trở nên phương tiện cho hạnh phúc của những người khác.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b>Bổ trợ</b></span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Nguyên tắc cổ điển thứ ba của học thuyết xã hội là nguyên tắc bổ trợ. Lần đầu tiên nguyên tắc này được gọi bằng danh xưng đó bởi Đức Giáo Hoàng Piô XI trong Thông điệp &#8220;Quadragesimo Anno&#8221; (Năm thứ bốn mươi) năm 1931 của ngài. Nguyên tắc này dạy ta rằng các quyết định của xã hội phải đưa ra ở mức thấp nhất có thể, nghĩa là ở mức gần nhất đối với những ai chịu ảnh hưởng của quyết định. Nguyên tắc này được hình thành khi thế giới bị đe dọa bởi các hệ thống toàn trị với các chủ thuyết của chúng đặ sự lệ thuộc của cá nhân vào tập thể. Nguyên tắc này mời gọi ta tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề xã hội trong khu vực tư nhân trước khi yêu cầu Nhà nước can thiệp.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Đức Giáo Hoàng Lêô XIII &#8220;nhấn mạnh các giới hạn cần thiết đối với việc can thiệp của nhà nước và nhấn mạnh bản chất công cụ của nhà nước, vì cá nhân, gia đình và xã hội đã có trước nhà nước, và vì nhà nước tồn tại là để bảo vệ các quyền của họ chứ không phải để áp bức họ&#8221; (&#8220;Centesimus Annus,&#8221; 11).</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b>Liên đới</b></span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Nguyên tắc nền tảng thứ tư của học thuyết xã hội của Giáo hội, mới chỉ được thiết đặt mới đây bởi Đức Gioan Phaolô II trong Thông điệp &#8220;Sollicitudo Rei Socialis&#8221; (Quan tâm đến các vấn đề xã hội) của ngài (1987). Nguyên tắc này được gọi là nguyên tắc liên đới. Đứng trước tình trạng toàn cầu hóa, tình trạng con người và các dân tộc ngày càng lệ thuộc vào nhau, ta phải nhớ rằng gia đình nhân loại là một. Nguyên tắc liên đới kêu gọi ta hãy có sự nhạy bén cao hơn đối với tha nhân, nhất là những người đau khổ.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Nhưng Đức Thánh Cha nói thêm rằng liên đới không phải chỉ là một tình cảm, mà là một &#8220;nhân đức&#8221; thực sự khiến ta đảm nhận trách nhiệm đối với nhau. Đức Thánh Cha viết rằng liên đới &#8220;không phải là một tình cảm thương xót mơ hồ hoặc sự xúc động hời hợt trước những khổ đau biết bao nhiêu người gần xa phải chịu. Trái lại, đó là một quyết tâm mạnh mẽ và bền bỉ dấn thân cho công ích, nghĩa là cho lợi ích của mọi người và mỗi cá nhân vì tất cả chúng ta đều thực sự có trách nhiệm đối với mọi người&#8221; (SRS, 38).</span></p>
<pre><span style="color: #ff0000; font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"><b>4. Lời khuyên thực tiễn</b></span></pre>
<pre><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Cuối cùng tôi muốn đưa ra năm đề xuất thực tiễn về việc áp dụng giáo huấn xã hội Công giáo, nhất là 
đối với các linh mục chúng ta:  </span></pre>
<ol>
<li><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Hãy đọc và nắm vững những kiến thức hữu ích, chính xác về giáo huấn xã hội của Giáo hội để có thể diễn giải một cách vững chắc và rõ ràng, và bảo đảm được điều ta giảng dạy nhân danh Giáo hội chính là điều Giáo hội dạy, chứ không phải ý kiến cá nhân của chúng ta.</span></li>
<li><span style="font-size: x-small;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Khiêm tốn, để không nhảy ngay từ các nguyên tắc tổng quát sang các phán đoán cụ thể xác định, đặc biệt là khi được diễn tả một cách chắc nịch và tuyệt đối. Ta không được đi quá các giới hạn của kiến thức và năng lực cụ thể của mình.</span><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"> </span></span></li>
<li><span style="font-size: x-small;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Có thái độ thực tế trong việc đánh giá tình trạng con người, thừa nhận có tội lỗi nhưng cũng dành chỗ cho ân sủng của Thiên Chúa hành động. Trong việc dấn thân phát triển con người, đừng bao giờ đánh mất cái nhìn rằng ơn gọi của con người, trên hết mọi sự, là nên thánh và hưởng kiến Thiên Chúa đời đời.</span><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"> </span></span></li>
<li><span style="font-size: x-small;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tránh cái cám dỗ sử dụng học thuyết xã hội của Giáo hội làm vũ khí phê phán &#8220;người khác&#8221; (doanh nhân, chính trị gia, công ty đa quốc gia, v.v.). Thay vào đó ta nên tập trung trước tiên vào đời sống của ta và các trách nhiệm cá nhân, xã hội, kinh tế và chính trị của chúng ta.</span><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"> </span></span></li>
<li><span style="font-size: x-small;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Biết cách cộng tác chặt chẽ với giáo dân, đào tạo giáo dân và phái giáo dân đi làm sứ giả Phúc âm giữa lòng đời. Họ là những chuyên viên thực sự trong lĩnh vực chuyên môn của mình và có ơn gọi cụ thể biến đổi các thực tại trần thế theo Phúc Âm.</span><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"> </span></span></li>
</ol>
<p><span style="font-size: x-small;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">LG 31: “Vì ơn gọi của mình, giáo dân có bổn phận tìm kiếm nước Thiên Chúa bằng cách tham gia công việc trần thế và xếp đặt chúng theo kế hoạch của Thiên Chúa… họ có nhiệm vụ đặc biệt là xếp đặt và soi sáng những thực tại trần gian này”.</span><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"> </span></span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;">Giáo lý Giáo hội Công giáo 899: “Sáng kiến của các Kitô hữu giáo dân là đặc biệt cần thiết khi phải khám phá hoặc phát minh các phương tiện để thấm nhuần các thực tại xã hội, chính trị và kinh tế bằng các đòi hỏi của đạo lý và đời sống Kitô giáo. Sáng kiến này là một yếu tố bình thường của đời sống Giáo hội”.</span></p>
<pre><em><span style="font-size: x-small; font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Đan Quang Tâm dịch</span></em></pre>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"> </span></p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thong-bao-ve-viec-luu-tru-cac-tai-lieu-cua-trang-web-conglyvahoabinh-org-phien-ban-cu/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Thông báo về email mới của Văn phòng Ủy ban CLHB</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/duc-giao-hoang-noi-toi-cam-nhan-duoc-loi-cau-nguyen-va-long-yeu-men-mot-cach-the-ly/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">ĐGH Bênêđictô XVI: Tôi cảm nhận được lời cầu nguyện và lòng yêu mến “một cách thể lý”</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuyen-bo-tong-giam-muc-los-angeles-ve-viec-phat-hanh-ho-so-giao-si/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Tuyên bố của Tổng Giám mục Los Angeles về việc phát hành hồ sơ giáo sĩ</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/linh-muc-da-danh-mat-vai-tro-chinh-cua-minh/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Linh mục đã đánh mất vai trò chính của mình</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/viet-nam-se-dieu-tra-vu-tu-thieu-o-bac-lieu/2012/08/" rel="bookmark" class="crp_title">Việt Nam sẽ điều tra vụ tự thiêu ở Bạc Liêu</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bieu-tinh-lon-phan-doi-hon-nhan-dong-gioi-tai-phap/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Biểu tình lớn phản đối hôn nhân đồng tính tại Pháp</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/duc-giao-hoang-benedicto-xvi-tuyen-bo-tu-chuc/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Đức Giáo hoàng Benedicto XVI tuyên bố từ chức</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-gi-sap-dien-ra-tai-vatican/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những gì sắp diễn ra tại Vatican?</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhiem-vu-cac-hong-y-la-tham-gia-mat-tuyen-vien/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Nhiệm vụ các hồng y là tham gia mật tuyển viện</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/dhy-poupard-nhan-chung-ve-cuoc-hop-hong-y-doan-thuong-le/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">ĐHY Poupard &#8211; Nhân chứng về cuộc họp Hồng y đoàn &#8220;thường lệ&#8221;</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ta-on-chua-trong-moi-hoan-canh/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">&#8220;Tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh&#8221;</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chuyen-sang-hen/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Chuyện sang, hèn</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tam-long/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Tấm lòng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/buoi-doc-kinh-truyen-tin-cuoi-cung-cua-dgh-benedicto-xvi/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Buổi tiếp kiến chung cuối cùng của Đức Bênêđictô XVI: Như một di chúc thiêng liêng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-con-nguoi-voi-moi-truong/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tương quan giữa con người với môi trường</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/dgh-benedicto-xvi-hay-de-cho-thien-chua-bien-doi-chung-ta/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">ĐGH Benedicto XVI: Hãy để cho Thiên Chúa biến đổi chúng ta</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kien-nghi-sua-doi-hien-phap-1992/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Kiến nghị về sửa đổi hiến pháp 1992</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/phai-doan-toa-thanh-len-tieng-tai-dien-dan-the-gioi-ve-nuoc-sach/2012/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Phái đoàn Toà Thánh lên tiếng tại Diễn đàn Thế giới về nước sạch</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/loi-cau-nguyen-3-xin-cho-con-biet-%e2%80%a6/2011/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Lời cầu nguyện 3: Xin cho con biết …</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lay-chua-nay-con-den-de-thuc-thi-thanh-y-ngai/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Lạy Chúa, này con đến để thực thi thánh ý Ngài</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/nen-mong-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Rút thăm</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/rut-tham/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/rut-tham/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 May 2013 01:57:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Ioannes</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy niệm Lời Chúa]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3612</guid>
		<description><![CDATA[Lm Gioan Phạm Quang Long suy niệm lễ thánh Matthia, tông đồ Bài đọc sách Tông đồ công vụ (1,15-17.20-26) trong ngày lễ thánh Matthia cho chúng ta hay câu chuyện thánh nhân được bầu vào số 12 tông đồ bằng cách rút thăm. Đây là cách bầu lãnh đạo thịnh hành của truyền thống [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: x-small;"><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/thanh-mathia.jpg"><img class="alignright size-medium wp-image-3613" alt="thanh-mathia" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/thanh-mathia-300x240.jpg" width="300" height="240" /></a><strong>Lm Gioan Phạm Quang Long </strong><em>suy niệm lễ thánh Matthia, tông đồ</em></span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Bài đọc sách Tông đồ công vụ (1,15-17.20-26) trong ngày lễ thánh Matthia cho chúng ta hay câu chuyện thánh nhân được bầu vào số 12 tông đồ bằng cách rút thăm. Đây là cách bầu lãnh đạo thịnh hành của truyền thống Do thái. Và cách này được áp dụng trong Giáo hội cho đến ngày nay.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Ông Phero đưa ra tiêu chuẩn bầu chọn từ &#8220;trong những người đi cùng với chúng ta suốt thời gian Chúa Giêsu sống giữa chúng ta, kể từ ngày Gioan thanh tẩy cho đến ngày Chúa Giêsu lìa chúng ta mà lên trời&#8221;.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Tiêu chuẩn đưa ra là như thế, nhưng điều quyết định là cầu nguyện để xin Chúa &#8220;chỉ cho thấy Chúa chọn ai&#8221;. Vậy việc lựa chọn là theo ý Chúa, chứ không phải theo ý thích của cử tri.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Và đó chính là điều chính yếu của các cuộc bầu cử trong Giáo hội: Đặt lương tâm của mình trước mặt Chúa, việc bầu cử là làm theo sự thúc đẩy của Chúa trong nội tâm của mình.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Từ thời kỳ đầu của Giáo hội, các giám mục, vị trí tương đương với các tông đồ, cũng được bầu, chứ không phải giáo hoàng bổ nhiệm như thời nay. </span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Dù vậy, trước khi bổ nhiệm, người ta dùng phiếu tham khảo ý kiến để tìm hiểu một ứng viên lên chức giám mục. Đây là biến thái của hình thức rút thăm.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Mỗi người chúng ta có ngày sẽ &#8216;rút thăm&#8217; để bầu những vị trí nào đó quản trị Giáo hội. Khi đó, chúng ta được mời gọi chọn lựa theo ý Thiên Chúa, chứ không được theo ý mình. Chọn lựa vì lợi ích của Giáo hội chứ không vì lợi ích nhóm của mình.</span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Người nào là &#8220;bạn hữu của Thầy&#8221; thì được &#8220;Thầy cho biết&#8221; (x. Ga 15,14-15). Ai thuộc về Thiên Chúa thì hiểu ý Thiên Chúa. </span></p>
<p><span style="font-size: x-small;">Và ai làm theo ý Thiên Chúa mới được &#8220;kể vào số những người Chúa chọn&#8221;.</span></p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/dung-thoi-gian/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Dùng thời gian</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lam-sao-chia-2-dong-bac-cau-chuyen-tong-thong-brazil/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Làm sao chia 2 đồng bạc &#8211; Câu chuyện tổng thống Brazil</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/toa-giam-muc-bac-ninh-phan-hoi-ve-mot-ban-tin-cua-dai-truyen-hinh-niet-nam/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Tòa Giám mục Bắc Ninh phản hồi về một bản tin của Đài Truyền hình Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/giao-hoang-francis-gian-di-va-de-gan/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Giáo hoàng Francis giản dị và dễ gần</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thong-ke-giao-hoi-cong-giao-2011/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Thống kê Giáo Hội Công giáo 2011</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/giam-doc-phong-bao-chi-toa-thanh-to-giac-mot-so-bao-chi-xuyen-tac/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Giám đốc Phòng Báo chí Tòa Thánh tố giác một số báo chí xuyên tạc</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-gi-sap-dien-ra-tai-vatican/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những gì sắp diễn ra tại Vatican?</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/hong-y-vatican-keu-goi-tin-huu-ai-cap-ung-ho-tu-do-ton-giao/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Hồng y Vatican kêu gọi tín hữu Ai Cập ủng hộ tự do tôn giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lich-su-cua-mat-tuyen-vien-bau-giao-hoang/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Lịch sử của mật tuyển viện bầu giáo hoàng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tieu-su-duc-giao-hoang-benedicto-xvi/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Tiểu sử Đức Benedicto XVI</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thanh-le-ve-viec-tan-phuc-am-hoa/2012/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Thánh lễ về việc tân Phúc âm hóa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/toa-tong-giam-muc-ha-noi-phan-doi-manh-me-viec-pha-do-trai-phep-tu-vien-kin-camelo/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Thông báo của Tòa TGM Hà Nội về việc phá dỡ trái phép tu viện Camêlô</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhan-dinh-cua-dhy-angelo-bagnasco-chu-tich-hdgm-italia-ve-quyet-dinh-tu-chuc-cua-duc-benedicto-xvi/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Nhận định của ĐHY Angelo Bagnasco về quyết định từ chức của Đức Benedicto XVI</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lien-hiep-quoc-se-dieu-tra-cac-vu-vi-pham-nhan-quyen-tai-bac-han/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Liên Hiệp Quốc sẽ điều tra các vụ vi phạm nhân quyền tại Triều Tiên</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thong-bao-cua-phu-quoc-vu-khanh-toa-thanh/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Thông báo của Phủ Quốc vụ khanh Tòa thánh</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/habemus-papam-chung-ta-da-co-giao-hoang/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Habemus Papam &#8211; Chúng ta đã có giáo hoàng!</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuyen-bo-cua-duc-hong-y-nien-truong-cua-hong-y-doan/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Tuyên bố của Đức Hồng Y niên trưởng của Hồng Y đoàn</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhiem-vu-cac-hong-y-la-tham-gia-mat-tuyen-vien/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Nhiệm vụ các hồng y là tham gia mật tuyển viện</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/duc-giao-hoang-benedicto-xvi-tuyen-bo-tu-chuc/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Đức Giáo hoàng Benedicto XVI tuyên bố từ chức</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuyen-ngon-cong-ly-cho-doan-van-vuon/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Tuyên ngôn: Công lý cho Đoàn Văn Vươn</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/rut-tham/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Còn đó một mối thương…</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/con-do-mot-moi-thuong/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/con-do-mot-moi-thuong/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 May 2013 18:24:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Đời sống Kitô hữu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3594</guid>
		<description><![CDATA[Mẩu Bút Chì Thứ tư tuần qua (01/05/2013), tôi có dịp đến chia sẻ về trải nghiệm đời sống gia đình tại một lớp giáo lý hôn nhân được tổ chức ở giáo xứ Thuận Phát, quận 7, Sài Gòn. Ra về lòng cứ buâng khuâng, mới hay còn đó một mối thương… Theo điểm [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left" align="center"><b><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/holy-family.jpg"><img class="alignright size-full wp-image-3607" alt="holy family" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/holy-family.jpg" width="212" height="238" /></a>Mẩu Bút Chì</b></p>
<p>Thứ tư tuần qua (01/05/2013), tôi có dịp đến chia sẻ về trải nghiệm đời sống gia đình tại một lớp giáo lý hôn nhân được tổ chức ở giáo xứ Thuận Phát, quận 7, Sài Gòn. Ra về lòng cứ buâng khuâng, mới hay còn đó một mối thương…</p>
<p>Theo điểm danh, lớp học hôm nay có khoảng 150 học viên, đa phần các em  là các bạn trẻ xa quê đến từ miền Bắc, miền Trung xa xôi, hoặc đến từ miền Tây Nam bộ. Tôi thử hỏi có bao nhiêu bạn chưa chịu phép rửa (ý tôi ngầm muốn biết có bao nhiêu bạn đến với Chúa qua con đường kết hôn như tôi), kết quả tôi ước tính có đến hơn một phần ba lớp.  Nhìn vẻ chất phát chân quê của các em, những hồi ức cuộc đời cứ dâng lên trong tôi chầm chậm bồi hồi. Thương quá! Các em là tôi của ngày xưa: thiếu thốn, bôn ba, chơi vơi giữa đất lạ xứ người, thèm sự nâng đỡ, yêu thương vô cùng!</p>
<p>Chúa đã thương tôi, đưa tôi đến với Giáo hội. Người lại thương ban cho chúng tôi lòng sốt mến. Và có lẽ, Chúa đã cột một “mối thương” giữa vợ chồng tôi và các bạn trẻ xa nhà. Nên ngay khi hai đứa con gái của chúng tôi còn bé xíu, chúng tôi đã bắt đầu đi sinh hoạt với các bạn trẻ. Quy tụ các em tại phòng trọ, chúng tôi cùng nhau đọc kinh, cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa. Trái cóc, trái ổi đơn sơ chia nhau, hộp sữa, cái kẹo chắt chiu dành cho các cháu bé mà sao thương mến vô cùng! Chỉ bấy nhiêu thôi, nhưng các em cảm thấy được nâng đỡ lắm, vui lắm, cứ đợi chờ để đến ngày gặp nhau…Bởi đơn giản đó không chỉ là sự đồng cảm, mến thương giữa những con người, mà chính Tình Chúa đang ở giữa chúng tôi…</p>
<p>Thời gian trôi qua, cuộc sống có những bước ngoặt. Chúng tôi xa dần các em một cách vô thức, trôi theo những bến bờ yêu thương mà tôi tin là Chúa đã lái, chèo. Mãi bôn ba, dường như tôi quên bẵng các em lúc nào không biết! Cho mãi đến hôm nay…</p>
<p>Các em ở đó, trước mặt tôi: những gương mặt chưa một lần gặp gỡ mà sao lòng tôi thương lạ! Với tất cả tâm tình, tôi chia sẻ với các em về cuộc đời mình, về con đường Chúa đã dắt tôi đi đầy huyền nhiệm – dẫu đó vẫn là con đường đầy đá sỏi của thế gian. Tôi cũng chia sẻ với các em<br />
những trải nghiệm cuộc đời mà Chúa đã dùng để dạy tôi yêu, để dạy tôi vượt qua gian khó, để lấp đầy những khác biệt chông chênh giữa vợ và chồng…</p>
<p>Bốn mươi phút quá ngắn ngủi và ít ỏi, nhưng cũng đủ để khơi lại trong lòng tôi ngọn lửa yêu thương. Tôi chợt nhận ra: Hình như mỗi ngày tháng của cuộc đời, mỗi biến cố, sự kiện trong cuộc sống của tôi là để chuẩn bị cho sứ vụ này: Chúa đẩy tôi đến với các bạn trẻ xa quê, đặc biệt là các bạn trẻ tân tòng. Và tôi cũng phát hiện ra mình rất “mặn mà” với mục vụ gia đình. Tôi ước mong được học hỏi về mục vụ gia đình thật tốt, để cùng san sẻ, đồng hành với các em.</p>
<p>Lạy Chúa! Nếu đây là con đường Chúa dành cho con, thì lạy Chúa, con  đây, cứ dắt con trên đường của Chúa!</p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bai-thanh-ca-giang-sinh-bat-hu/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Bài thánh ca Giáng sinh bất hủ</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/giao-thua/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Giao thừa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/dgh-benedicto-xvi-hay-de-cho-thien-chua-bien-doi-chung-ta/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">ĐGH Benedicto XVI: Hãy để cho Thiên Chúa biến đổi chúng ta</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-bang-tren-the-gioi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Công bằng trên thế giới</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chu-tich-ubnd-huyen-ky-anh-ha-tinh-quyet-dinh-cho-pha-hang-loat-nha-dan-nham-muc-dich-gi/2013/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh) quyết định cho phá hàng loạt nhà dân nhằm mục đích gì?</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kien-nghi-sua-doi-hien-phap-1992/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Kiến nghị về sửa đổi hiến pháp 1992</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bao-ve-moi-truong-2/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Bào vệ môi trường</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-bac-ai-gian-tiep/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Vai trò bác ái gián tiếp của doanh nhân Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-gioan-phaolo-ii-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-31-01-01-1998/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Gioan Phaolô II nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 31 (01-01-1998)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-44-01-01-2011/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 44 (01-01-2011)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/gia-dinh-va-dong-tinh-luyen-ai/2012/08/" rel="bookmark" class="crp_title">Gia đình và đồng tính luyến ái</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/hon-nhan-cong-giao-cac-be-tac-va-huong-giai-quyet/2012/07/" rel="bookmark" class="crp_title">Hôn nhân Công giáo: Các bế tắc và hướng giải quyết</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/noi-so-cua-con-nguoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Nỗi sợ của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-xxxiii-thuong-nien-nam-c-le-cac-thanh-tu-dao-viet-nam-di-lai-con-duong-lam-chung/2011/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật XXXIII Thường Niên, năm C: Lễ các Thánh Tử Đạo Việt Nam: Đi lại con đường làm chứng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-41-01-01-2008/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 41 (01-01-2008)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/viet-nam-ban-hanh-nghi-dinh-moi-ve-ton-giao/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Việt Nam ban hành nghị định mới về tôn giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-giao-hoi-va-nha-nuoc-tai-viet-nam/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Tương quan giữa Giáo hội và Nhà nước tại Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-le-thang-thien-nam-c-mao-hiem-de-kham-pha-nuoc-troi/2011/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật Lễ Thăng Thiên, năm C: Mạo hiểm để khám phá Nước Trời</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lich-su-cua-mat-tuyen-vien-bau-giao-hoang/2013/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Lịch sử của mật tuyển viện bầu giáo hoàng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-43-01-01-2010/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 43 (01-01-2010)</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/con-do-mot-moi-thuong/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Dấn thân chính trị hôm nay</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/3582/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/3582/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 May 2013 00:03:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cộng đồng chính trị]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3582</guid>
		<description><![CDATA[Lm. Giuse Nguyễn Thể Hiện, DCCT Chính trị vốn là một lãnh vực phức tạp. Đối với nhiều người, đó là một vùng đất “ô nhiễm bẩn thỉu”. Trong hoàn cảnh cụ thể của xã hội Việt Nam hiện tại, lãnh vực và ngay cả hạn từ “chính trị” còn bị nhiều người xem là [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/Im-hungry.png"><img class="alignright size-thumbnail wp-image-3584" alt="I'm hungry" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/Im-hungry-150x150.png" width="150" height="150" /></a>Lm. Giuse Nguyễn Thể Hiện, DCCT</b></p>
<p>Chính trị vốn là một lãnh vực phức tạp. Đối với nhiều người, đó là một vùng đất “ô nhiễm bẩn thỉu”. Trong hoàn cảnh cụ thể của xã hội Việt Nam hiện tại, lãnh vực và ngay cả hạn từ “chính trị” còn bị nhiều người xem là rất “nhạy cảm”.</p>
<p>Bài viết này không nhằm trình bày một lập trường hay chọn lựa chính trị nào, cũng không nhằm tóm lược toàn bộ giáo huấn về chính trị của Hội Thánh, mà chỉ muốn khơi gợi, dựa vào giáo huấn của Giáo Hội, một vài suy tư về việc người tín hữu dấn thân sống đức tin trong lãnh vực phức tạp và rất “nhạy cảm” này, giữa bối cảnh xã hội cụ thể của chúng ta hôm nay.</p>
<p><b>I. Một số vấn đề quan trọng </b></p>
<p>Trong lãnh vực chính trị, chúng ta đang phải đối diện với hàng loạt vấn đề lớn, ví dụ: sửa đổi Hiến Pháp, quốc nạn tham nhũng, các vấn nạn môi sinh, các vấn nạn công lý, các vấn đề nhân quyền, các vấn đề quản trị và cơ quan thẩm quyền&#8230; Nhưng những vấn đề đó, mặc dù quan trọng, không phải là để tài được bàn đến trong phần này. Ở đây, chúng tôi chỉ xin nói đến những vấn đề mang tính tổng quát và nguyên tắc, cấp thiết đối với việc sống đức tin trong sự dấn thân chính trị của các Kitô hữu Việt Nam hôm nay.</p>
<p>Thiết nghĩ, trong bối cảnh chính trị và xã hội cụ thể hiện nay của chúng ta tại Việt Nam, và trong tình cảnh cụ thể của Giáo Hội Việt Nam, có ba vấn đề lớn, quan trọng và cấp thiết mà các Kitô hữu dấn thân và/hoặc quan tâm đến lãnh vực chính trị, được mời gọi chú tâm. Đó là việc (1) góp phân xây dựng một nền dân chủ thực sự; (2) ý thức trách nhiệm của người tín hữu phải dấn thân phục vụ trong chính trị; và (3) tôn trọng sự đa nguyên trong những dấn thân chính trị.</p>
<p><span style="text-decoration: underline">1. “Hội Thánh đánh giá cao hệ thống dân chủ”</span>[1]</p>
<p>Thật ra, “Sứ mệnh riêng biệt mà Chúa Kitô đã ủy thác cho Hội Thánh không thuộc phạm vi chính trị, kinh tế hay xã hội: mục tiêu mà Người chỉ định cho Hội Thánh thuộc phạm vi tôn giáo&#8230; Do sứ mệnh và bản chất, Hội Thánh không cấu kết với bất cứ hình thức văn hóa hay hệ thống chính trị, kinh tế hoặc xã hội nào”.[2] Thông điệp ‘Quan tâm đến vấn đề xã hội’ công nhận rằng Giáo Hội không đề xuất các hệ thống hoặc chương trình kinh tế và chính trị, mà cũng chẳng nhất quyết ủng hộ hệ thống này hơn hệ thống khác.[3] Tuy nhiên, như thực tế đang minh chứng, sự thành công và phát triển của chế độ dân chủ tại khắp nơi trên thế giới là một sự thật không thể phủ nhận.</p>
<p>Trong sứ điệp truyền thanh nhân dịp Lễ Giáng Sinh năm 1944, Đức giáo hoàng Piô XII đã đưa ra những lý giải về tính chính đáng của chế độ dân chủ và về những lợi ích mà người ta có thể trông đợi ở nó. Ngài ghi nhận: “Ngày nay, hình thức chính phủ dân chủ xuất hiện ở nhiều nơi như là một yêu cầu tự nhiên, xuất phát từ đòi hòi của lý trí”.[4]</p>
<p>Đức chân phước giáo hoàng Gioan Phaolô II quả quyết: “Hội Thánh đánh giá cao hệ thống dân chủ, xét như một hệ thống bảo đảm cho người công dân được quyền tham gia vào các lựa chọn chính trị, đồng thời bảo đảm cho những người dân vừa được quyền chọn lựa và kiểm soát những người cầm quyền, vừa được quyền thay đổi họ bằng những phương thế ôn hòa khi điều đó tỏ ra thích hợp. Như vậy, Hội Thánh không thể tán thành thể chế chỉ có một nhóm người lãnh đạo giới hạn, nắm hết quyền lực nhà nước nhằm phục vụ lợi ích riêng tư hoặc những mục tiêu ý thức hệ”.[5]</p>
<p>Tuy nhiên, Hội Thánh cũng không hề làm ngơ trước những hạn chế và những điều tiêu cực của hệ thống dân chủ. Hội Thánh biết rằng: một đàng, hệ thống dân chủ đang là hệ thống tốt nhất bảo đảm cho sự tham dự của người dân vào những chọn lựa chính trị, nhưng đàng khác, điều đó chỉ có thể xảy ra nếu nền dân chủ được đặt nền tảng trên quan niệm đúng đắn về con người.[6]</p>
<p>“Chỉ có thể có nền dân chủ đích thực nơi những quốc gia được cai trị bằng luật pháp và dựa trên một quan niệm đúng đắn về con người. Muốn như thế cần phải có những điều kiện cần thiết để vừa thăng tiến cá nhân thông qua việc giáo dục và đào tạo theo những lý tưởng chân chính, vừa phát triển xã hội trong tư cách là chủ thể, bằng cách lập ra những cơ chế cho mọi người cùng tham gia và chia sẻ trách nhiệm”.[7] “Một nền dân chủ đích thực không phải chỉ là kết quả của việc tuân thủ máy móc các luật lệ, mà là kết quả của một sự chấp nhận với niềm xác tín các giá trị đưa tới các tiến trình dân chủ như: phẩm giá của mỗi người, tôn trọng nhân quyền, dấn thân cho công ích như là mục tiêu và tiêu chuẩn hướng dẫn đời sống chính trị. Nếu không có sự đồng thuận chung về các giá trị ấy, nền dân chủ sẽ mất đi ý nghĩa sâu xa nhất của nó và tình trạng ổn định của nền dân chủ sẽ bị phương hại. Học thuyết xã hội của Giáo Hội coi chủ nghĩa tương đối về đạo đức, chủ trương không có những tiêu chuẩn khách quan hay phổ quát để dùng làm nền tản cho chúng ta sắp xếp thang giá trị cách đúng đắn, là một trong những mối đe dọa lớn nhất cho các nền dân chủ hiện nay”[8].</p>
<p>Trong cái nhìn đó, giáo huấn xã hội của Hội Thánh đề cao việc người tín hữu dấn thân thúc đẩy tiến trình thăng tiến dân chủ và bảo vệ nhân quyền. Và một sự dấn thân Kitô giáo đích thực trong lãnh vực chính trị sẽ không thể chấp nhận để cho các Kitô hữu bị biến thành công cụ “tán thành thể chế chỉ có một nhóm người lãnh đạo giới hạn, nắm hết quyền lực nhà nước nhằm phục vụ lợi ích riêng tư hoặc những mục tiêu ý thức hệ”.[9].</p>
<p><span style="text-decoration: underline">2. Các tín hữu “có quyền lợi và bổn phận phải tham gia vào chinh trị&#8217;”</span>[10]</p>
<p>Do nhiều yếu tố thuộc nhiều lãnh vực khác nhau, hiện nay, một số rất đông người Công giáo Việt Nam e dè và sợ hãi khi nói đến các vấn đề chính trị và sự dấn thân phục vụ cũng như làm chứng tá cho Tin Mừng trong lãnh vực này. Thậm chí nhiều người còn chủ trương một cách mạnh mẽ rằng người tín hữu Công giáo thì ‘không làm chính trị’. Và điều này, trong thực tế hiện nay, đang gây ra nhiều bất đồng không đáng có nhưng lại rất nguy hại trong nhiều cộng đoàn tín hữu.</p>
<p>Quả đúng thực rằng giáo sĩ và tu sĩ không được trực tiếp tham gia chính trị.[11] Nhưng sự việc lại hoàn toàn khác đối với các tín hữu giáo dân. Giáo huấn xã hội của Giáo Hội quả quyết một cách rõ ràng: “Đối với tín hữu giáo dân, việc tham gia vào chính trị là một hành động thích đáng và đòi hỏi nhiều nỗ lực để biểu lộ sự dấn thân của Kitô hữu trong việc phục vụ người khác”.[12]</p>
<p>Trong một bản văn rất quan trọng của Công đồng Vatican II, Hiến chế Mục vụ về “Giáo Hội trong thế giới ngày nay”, khi bàn đến sự dấn thân chính trị và các cộng đoàn chính trị, Thánh Công đồng Vatican II khẳng định: “Giáo Hội ca ngợi và quý trọng việc làm của những người vì lợi ích quốc gia mà dấn thân phục vụ con người cùng nhận lãnh gánh nặng của trách nhiệm này”.[13] Như thế, ai chủ trương rằng người Kitô hữu đừng đưa vai gánh vác những nhiệm vụ chính trị và đừng dấn thân vào lãnh vực chính trị, người đó nói ngược với điều mà các nghị phụ của Thánh Công đồng đã công bố.</p>
<p>Đức giáo hoàng Phaolô VI đã kêu gọi các Kitô hữu dấn thân vào lãnh vực chính trị,[14] sau khi xác quyết rằng: “Chính trị là một phương thức rất đòi hỏi &#8211; nhưng không duy nhất &#8211; để sống đời dấn thân Kitô hữu nhằm phục vụ tha nhân. Tuy không giải quyết hết mọi vấn đề, chính trị cố gắng mang lại những giải pháp cho những quan hệ giữa người với người”.[15]</p>
<p>Đức chân phước giáo hoàng Gioan Phaolô II có lẽ là vị cha chung tha thiết nhất đối với bổn phận tham gia chính trị của các tín hữu giáo dân. Trong Christifideles laici, ngài viết: “Để đem đời sống Kitô hữu vào trật tự trần thế, tức là “đem đạo vào đời” theo ý nghĩa phục vụ con người và xã hội, các tín hữu giáo dân không thể nhất quyết từ chối tham gia vào “chính trị”, nghĩa là vào các hoạt động nhiều sắc thái, kinh tế, xã hội, lập pháp, hành chánh văn hóa, có mục đích cổ võ công ích một cách có tổ chức và theo cơ chế. Các nghị phụ Thượng Hội đồng đã nhiều lần quả quyết điều này là mọi người và mỗi người có quyền lợi và bổn phận phải tham gia vào chính trị dưới nhiều hình thức khác nhau và bổ túc cho nhau, trên nhiều mức độ khác nhau cũng như trong các bổn phận và trách nhiệm khác nhau”.[16]</p>
<p>Trả lời cho lời phản đối của những người Công giáo chống lại việc tham gia chính trị viện cớ những rủi ro luân lý, Đức chân phước giáo hoàng viết: “Chúng ta thường thấy những nhà cầm quyền, nghị sĩ, giai cấp cai trị và các đảng phái chính trị bị tố cáo là những kẻ cơ hội, tôn thờ quyền bính, ích kỷ, tham nhũng. Chúng ta cũng thấy dư luận quần chúng đó đây bảo rằng chính trị chỉ là nơi vô luân lý. Thế nhưng tất cả những lời khinh khi này không cách nào bào chữa được cho người Công giáo trốn tránh chính trị hay nghi ngờ việc chung”[17].</p>
<p>Năm 2009, Đức giáo hoàng Bênêđíctô XVI viết: “Dấn thân cho công ích có nghĩa là, một mặt bảo vệ và mặt khác phục vụ cho toàn bộ các cơ chế qui định đời sống xã hội về mặt pháp lý, dân sự, chính trị và văn hóa, với cách thức này đời sống xã hội trở thành POLIS (thành phố). Chúng ta càng nỗ lực bảo đảm công ích cho phù hợp với những nhu cầu đích thực của tha nhân, thì chúng ta càng yêu thương họ cách hiệu quả. Mỗi Kitô hữu đều được gọi để thực hành đức bác ái này theo cách thế phù hợp với ơn gọi của mình và theo mức độ ảnh hưởng mình có trong polis. Đó là con đường mang tính cơ chế &#8211; người ta cũng có thể nói mang tính chính trị &#8211; của bác ái, con đường tuyệt hảo và hiệu quả không thua kém gì hình thức bái ái khi trực tiếp gặp gỡ tha nhân, bên ngoài trung gian cơ chế của polis”.[18]</p>
<p>Tình cảnh của thế giới chúng ta đang sống mạnh mẽ đòi hòi sự dấn thân của các Kitô hữu. “Chúng ta hãy nghĩ đến vô số xúc phạm mà phẩm giá của nhân vị con người đang phải chịu hôm nay. Một khi không được nhìn nhận và yêu mến theo phẩm giá của mình là hình ảnh sống động của Thiên Chúa (X. St 1, 26), con người làm mồi cho những hình thức nhục nhã và lệch lạc nhất là ‘biến họ thành dụng cụ’, thành nô lệ cho thế lực mạnh hơn một cách khốn khổ. ‘Thế lục mạnh hơn’ này có thể mang nhiều bộ mặt khác nhau: ý thức hệ, quyền lực kinh tế, những hệ thống chính trị phi nhân, hình thức kỳ trị khoa học, sự xâm nhập của các phương tiện truyền thông xã hội. Một lần nữa, chúng ta đang đối diện với một quần chúng là những anh chị em của chúng ta, bị xúc phạm trong những quyền căn bản, đôi khi là hậu quả của thái độ dung túng quá đáng, thậm chí của sự bất công rành rành của một số luật dân sự: quyền được sống và toàn vẹn thân thể, quyền có nhà ở và việc làm, quyền có gia đình và sinh sản có trách nhiệm, quyền được tham dự vào sinh hoạt công cộng và chính trị, quyền được tự do lương tâm và tuyên xưng niềm tin tôn giáo của mình&#8230;”[19]. Những hoàn cảnh hiện tại trong Giáo Hội cũng như trong thế giới, các thực tại xã hội, kinh tế, chính trị và văn hóa mà chúng ta đang sống của thế giới hôm nay&#8230; rõ ràng đang đòi hỏi những Kitô hữu giáo dân phải dấn thân thật sự, dấn thân một cách kiên nhẫn, một cách mạnh mẽ, một cách hữu hiệu vì công lý và hòa bình. “Nếu trước đây, sự làm ngơ bổn phận này đã là điều không the chấp nhận được, thì hiện giờ, thái độ đó lại càng đáng bị khiển trách hơn”.[20]</p>
<p><span style="text-decoration: underline">3. Tôn trọng tính đa nguyên chỉnh trị của các Kitô hữu</span></p>
<p>Sự dấn thân xã hội đích thật Kitô giáo, đặc biệt trong lãnh vực chính trị, luôn bao hàm đòi hỏi tôn trọng tính đa nguyên chính trị của các Kitô hữu.</p>
<p>Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay tại Việt Nam chúng ta, do những yếu tố chủ quan và khách quan, không phái lúc nào tính đa nguyên chính trị của các Kitô hữu cũng được tôn trọng, từ phía bên trong cũng như từ phía bên ngoài các cộng đoàn tín hữu, từ phía bên dưới cũng như từ phía bên trên trong nội bộ các cộng đoàn tín hữu. Nhiều giáo dân bị cám dỗ đòi buộc các giáo sĩ phải lấy cùng một lập trường chính trị với mình, và ngược lại.</p>
<p>Công đồng Vatican II đã công nhận sự chính đáng và chính thống của tính đa nguyên chính trị của các Kitô hữu. Khi bàn về trách nhiệm của các tín hữu giáo dân, trong tư cách là công dân của thế giới, một cách cá nhân cũng như tập thể, hoạt động trong các lãnh vực sinh hoạt nhân loại. Công đồng đã nói như sau về các dị biệt trong ý kiến và trong sự dấn thân: “Thông thường, nhãn quan Kitô giáo sẽ hướng dẫn các Kitô hữu lựa chọn một giải pháp nhất định nào đó tùy hoàn cảnh. Tuy nhiên, cũng có những tín hữu khác, với cùng một sự thực tâm, sẽ có thể thẩm định một cách khác về cùng một vấn đề, như vẫn thường xảy ra; và sự thẩm định đó vẫn có thể là hợp lý và chính đáng. Nhiều người dễ dàng gán ghép sứ điệp Tin Mừng với những giải pháp mà họ đề ra, cho dù nhiều khi sự gán ghép đó nằm ngoài ý muốn của họ. Cần nhớ rằng, trong các trường hợp như thế, không ai được độc quyền lấy thẩm quyền của Giáo Hội để biện minh cho lập trường riêng”.[21]</p>
<p>Đức giáo hoàng Phaolô VI viết: “Trong những hoàn cảnh cụ thể và liên hệ đến tình liên đới mà mỗi người sống, phải công nhận là có rất nhiều chọn lựa khả dĩ và hợp pháp khác nhau. Cùng mội đức tin Kitô, có thể dẫn đến những dấn thân khác nhau. Giáo Hội mời gọi mọi Kitô hữu lãnh lấy một nhiệm vụ kép vừa làm sinh động vừa đổi mới, hầu làm cho những cơ cấu được tiến bộ, để chúng thích ứng với những nhu cầu đích thực hiện tại. Đối với các Kitô hữu thoạt tiên có vẻ như đối nghịch nhau do có những chọn lựa khác nhau, Giáo Hội yêu cầu họ cố gắng hiểu nhau về quan điểm và động cơ của người kia; một sự kiểm điểm trung thực những cách thể của người kia và sự ngay thẳng của cách thế xử sự sẽ gợi ra nơi mỗi người một thái độ bác ái sâu sắc hơn, thái độ đó, dù vẫn hoàn toàn nhận biết sự khác biệt, vẫn tin tưởng hơn vào những khả năng đồng quy và hiệp nhất. Những gì nối kết các tín hữu thật ra còn mạnh hơn những gì chia rẽ họ”.[22]</p>
<p>&#8220;Niềm tin Kitô giáo không bao giờ chủ trương đóng khung các vấn đề xã hội &#8211; chính trị vào một khuôn cứng nhắc, nhưng ý thức rằng chiều hướng lịch sử của cuộc sống đòi hỏi con người phải sống trong những tình huống bất toàn và thường đổi thay nhanh chóng”.[23] “Giáo Hội không có nhiệm vụ đưa ra những giải pháp cụ thể &#8211; càng không là những giải pháp độc nhất &#8211; cho những vấn đề trần thế mà Thiên Chúa đã dành để cho sự phán đoán tự do và có trách nhiệm của mỗi người, cho dù Giáo Hội có quyền và bổn phận nói lên các phán đoán luân lý về các thực tại trần thế khi đức tin và luật lệ luân lý đòi hỏi”.[24]</p>
<p>Dĩ nhiên, sự tôn trọng tính đa nguyên chính trị của các Kitô hữu không đồng nghĩa với việc dễ dãi chấp nhận chủ nghĩa tương đối về luân lý. “Sự tự do chính trị không được đặt nền và cũng không thể được đặt nền trên ý tưởng tương đối chủ nghĩa cho rằng mọi quan niệm về sự thiện hảo dành cho con ngưòi đều có chân lý và giá trị như nhau&#8221;.[25]</p>
<p>&#8220;Huấn quyền của Giáo Hội không hề muốn thực thi một quyền lực chính trị hoặc loại bỏ sự tự do ý kiến của những người Công giáo về các vấn đề luôn đổi thay. Nhưng theo đúng chức năng của mình, Huấn quyền muốn huấn luyện và soi sáng lương tâm của các tín hữu, nhất là của những người dấn thân vào sinh hoạt chính trị, ngõ hầu hoạt động của họ luôn luôn phục vụ sự thăng tiến toàn diện con người và công ích”.[26] “Tuy nhiên, người ta đừng vì thế mà nghĩ rằng: các chủ chăn có đủ thẩm quyền chuyên môn để có thể đưa ra ngay một giải pháp cụ thể cho mọi vấn đề xảy ra, kể cả những vấn đề quan trọng. Cũng đừng lầm tưởng các chủ chăn vốn có sứ mệnh ấy. Nhưng tốt hơn là chính các tín hữu giáo dân, được đức khôn ngoan Kitô giáo soi dẫn và trong sự cẩn thận trung thành với các giáo huấn của Huấn quyền, hãy nhận lấy trách nhiệm của mình”.[27]</p>
<p><b>II. Những đòi hỏi căn bản và đặc thù </b></p>
<p>Liên quan đến việc dấn thân trong lãnh vực chính trị, người tín hữu Chúa Kitô được mời gọi phải chú ý đến những đòi hỏi căn bản và đặc thù trong hoàn cảnh Việt Nam hôm nay. Thiết nghĩ, những đòi hỏi đó bao gồm những yếu tố sau đây:</p>
<p><span style="text-decoration: underline">1. Tôn trọng sự thật </span></p>
<p>“Mọi người có nghĩa vụ đặc biệt là phải luôn hướng tới sự thật, tôn trọng sự thật và làm chứng về sự thật một cách có trách nhiệm, sống trong sự thật là điều đặc biệt quan trọng trong các quan hệ xã hội. Thật vậy, khi việc sống chung của con người trong cộng đồng được xây dựng trên sự thật, đời sống chung ấy sẽ được trật tự và có kết quả, xứng với phẩm giá của những con người. Càng nhiều người và nhiều tập thể xã hội cố gắng giải quyết các vấn đề xã hội theo đúng sự thật, họ càng tránh được những lạm dụng và càng dễ hành động phù hợp với các đòi hỏi khách quan của luân lý”.[28]</p>
<p>Có một sự thật về thế giới và xã hội trong đó chúng ta đang sống. Theo quan điểm của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, thế giới hiện đại một đàng mang cái dung mạo của một thế giới trong đó những quyền của con người bị chà đạp, bị khinh miệt bởi một số người, và đôi khi, đó là những người đang cầm quyền thống trị; nhưng đàng khác, thế giới chúng ta đang sống cũng được ghi dấu bởi một khát vọng, một ý thức, một nỗ lực của rất đông những con người muốn đề cao nhân quyền, đề cao phẩm giá của con người.[29] Và chúng ta được mời gọi đối diện với cái thế giới ấy, được mời gọi can đảm nhìn thẳng vào cái thế giới ấy, đi vào trong cái thế giới ấy, dấn thân trong tư cách là Kitô hữu.</p>
<p>Có một sự thật là người nghèo đang bị chà đạp. Có một sự thật là bất công lan tràn. Có một sự thật là trong thể chế hiện tại luôn xảy ra nguy cơ chỉ có một nhóm người lãnh đạo giới hạn, nắm hết quyền nhà nước nhằm phục vụ lợi ích riêng tư hoặc những mục tiêu ý thức hệ. Giáo Hội mời gọi cách riêng các Kitô hữu giáo dân dấn thân đi vào trong cái thế giới của bất công, của bạo lực nhưng đồng thời cũng lại là cái thế giới mà nhân quyền cần phải được khẳng định đó.</p>
<p><span style="text-decoration: underline">2. Tôn trọng công ích và công lý</span></p>
<p>Đức chân phước giáo hoàng Gioan Phaolô II viết: “Một đường lối chính trị vì dân, vì nước sẽ luôn luôn lấy công ích làm tiêu chuân căn bản&#8230; Hơn nữa, một đường lối chính trị vì dân vì nước thì phải chọn đường hướng trường kỳ là bênh vực và cổ võ công lý”.[30]</p>
<p>Công đồng Vatican II đã quả quyết rằng: “Công ích là lý do tồn tại, là ý nghĩa và là căn bản pháp lý thiết yếu cho các tổ chức chính trị”[31]. Nói như thế có nghĩa là Hội Thánh dạy cho chúng ta biết rằng, khi một tổ chức chính trị mà không còn chú tâm lo cho công ích, không còn chú tâm lo cho thiện ích chung nữa, thì tổ chức chính trị ấy không còn căn bản pháp lý, không còn ý nghĩa và không còn lý do để tồn tại. Nếu một tổ chức chính trị chỉ chăm lo cho quyền lợi riêng của mình hay lợi ích nhóm của riêng mình, thậm chí của những lãnh tụ cao cấp của mình, thì tổ chức chính trị ấy, dưới quan điểm của công đồng Vaticanô II, đã đánh mất đi lý do tồn tại, đánh mất đi ý nghĩa và căn bản pháp lý của mình.</p>
<p>Thánh Công đồng chi rõ: “Công ích nói đây bao gồm tất cả điều kiện của đời sống xã hội, nhờ những điều kiện cá nhân này, gia đình và đoàn thể có cơ hội phát triển trọn vẹn và dễ dàng hơn”.[32]</p>
<p><span style="text-decoration: underline">3. Tinh thần phục vụ </span></p>
<p>“Việc thi hành quyền bính chính trị phải đặt nền trên tinh thần phục vụ. Tinh thần phục vụ, cùng với khả năng chuyên môn và hiệu năng cần có là điều kiện thiết yếu làm cho hoạt động của các chính trị gia được trong sáng và liêm khiết. Hơn nữa, đây cũng là đòi hỏi rất chính đáng của dân chúng. Muốn vậy cần có sự đấu tranh công khai và thẳng thắn để chiến thắng những khuynh hướng xấu xa, như: việc sử dụng những phương cách hành xử bất chính, gian dối và mờ ám, sự biển thủ công quỹ nhằm trục lợi của một số người, việc sử dụng những phương thế mờ ám và bất hợp pháp để bằng mọi giá chiếm đoạt, duy trì và bành trướng quyền hành”[33]. Đức Thánh Cha nói rõ rằng những thứ đó là những khuynh hướng xấu xa mà người Kitô hữu phải công khai và thẳng thắn chiến đấu chống lại.</p>
<p><span style="text-decoration: underline">4. Tình yêu, tình liên đới và lòng yêu chuộng hòa bình</span></p>
<p>Đức Gioan Phaolô II khẳng định rằng đức ái không được tách rời khỏi công lý, tức là đừng ai nhân danh đức ái Kitô Giáo để phủ nhận những tiếng gọi khát khao, những khát vọng về công lý của con người. Ngài viết rõ: “Đức Ái yêu mến và phục vụ con người thì không được tách rời khỏi Công Lý, cả hai mỗi bên theo cách của mình đều đòi hỏi sự nhìn nhận toàn diện và hữu hiệu các quyền của con người, là đối tượng mà xã hội với tất cả cơ cấu và định chế của nó phải hướng đến”.[34]</p>
<p>“Một đường lối chính trị nhằm phát triển con người phải lấy tình liên đới làm phương tiện và kiểu mẫu. Tình liên đới đòi hỏi sự tham gia tích cực và ý thức trách nhiệm của mọi người vào đời sống chính trị, từ mỗi một người công dân đến các đoàn thể khác nhau, từ các nghiệp đoàn, đến các đảng phái; tất cả chúng ta và mỗi người trong chúng ta đều là kẻ thừa kế và là người tham gia tích cực vào chính trị”.[35] Tình liên đới không phải là một sự thương hại hay một tình cảm quan tâm mơ hồ hay một cảm xúc động lòng trắc ẩn hời hợt, trước bao nhiêu khốn khổ của những người xa gần “Ngược lại, tình liên đới Kitô giáo là một sự đấu tranh quyết liệt, vững chãi, bền chí để thể hiện công ích”.[36] Nói cách khác, để thực hiện lợi ích cho mọi người và mỗi người, tất cả chúng la phải mang lấy trách nhiệm thực sự đối với mọi người. Liên đới trong trách nhiệm, liên đới trong quyền được tham gia vào việc điều hành xã hội, liên đới trong việc phải chiến đấu bảo vệ những người cô thế cô thân, liên đới trong việc phải chiến đấu để gạt bỏ bất công trong xã hội và trong thế giới. Đó là tình liên đới Kitô giáo đích thực. Đó là một sự dấn thân quyết liệt, vững chãi và bền chí vì ích lợi chung của mọi người.</p>
<p>Đức Thánh Cha viết tiếp: “Kết quả hoạt động của chính trị mang tính liên đới, kết quả mà mọi người ƯỚC mong nhưng chưa đạt được, chính là hòa bình. Các tín hữu giáo dân không thể khoanh tay ngồi nhìn như kẻ bàng quan lười biếng trước những gì phá hoại hay tổn thương hòa bình, như vũ lực và chiến tranh, tra tấn hay khủng bố, trại tập trung, quân sự hóa chính trị, thi đua võ trang, đe dọa nguyên tử&#8230; Ngược lại, là môn đệ của Đức Giêsu Kitô &#8211; Vua hòa bình, các tín hữu giáo dân phải nhận lãnh bổn phận làm người kiến tạo hòa bình bằng cuộc sống trở về với Chúa và bằng các hoạt động vì sự thật, vì tự do, vì công bình, vì bác ái; đó là những nền tảng vững chắc của hòa bình”.[37]</p>
<p><span style="text-decoration: underline">5. Xác tín căn bản: “Đức Giêsu Kitô là Chúa”</span>[38]</p>
<p>Trong sự dấn thân chinh trị hôm nay tại Việt Nam, xác tín đức tin căn bản này là yếu tố quan trọng và cấp thiết nhất, làm nên dung mạo đích thực của người Kitô hữu giữa hoàn cảnh đầy khó khăn, thách đố và nguy hiểm. Bất chấp tất cả, người Kitô hữu luôn tin tưởng vững chắc rằng chính Chúa Kitô mới là Đấng nói lời tối hậu cho lịch sử nhân loại, lịch sử đất nước và lịch sử mỗi người. Người là Alpha và là Ômêga. Người nắm trong tay chìa khóa của mọi thực tại. Người mới là Đấng duy nhất có quyền tuyệt đối. Và lịch sử, sâu xa ra, không bị phó mặc cho những thứ quyền lực nào khác.</p>
<p>Trong Hội nghị toàn thể lần thứ X của FABC tại Xuân Lộc (12/2012), ĐứcTổng giám mục Hàn Đại Huy, Tổng thư ký Bộ Truyền giảng Tin Mừng cho các Dân tộc, đã có bài nói chuyện rất đáng quan tâm, trong tư cách, như ngài nói, “một giám mục đến từ Trung Quốc”. Vị ‘giám mục đến từ Trung Quốc’ đã đưa ra những nhận định về đất nước Trung Quốc và về Giáo Hội Công giáo tại Trung Quốc. Đáng chú ý là khi trả lời cho câu hỏi &#8220;NếuTrung Quốc muốn định hình thế giới, thì cái gì sẽ định hình Trung Quốc?”, Đức Cha Hàn Đại Huy đã nói: “Là người Kitô hữu, chúng ta có câu trả lời trong Đức Kitô&#8230; Tôi tin rằng sớm hay muộn, chính Đức Kitô sẽ định hình Trung Quốc”.[39]</p>
<p>Có lẽ đó cũng phải là xác tín của các Kitô hữu Việt Nam khi dấn thân chính trị trong hoàn cảnh của chúng ta hôm nay sớm hay muộn, chính Đức kitô sẽ định hình Việt Nam. Đó phải là một xác tín đức tin mạnh mẽ. Nhưng cũng rất khó khăn.</p>
<p><b>III. Đặt sự dấn thân chính trị trong bối cảnh của một cuộc đối thoại tứ diện? </b></p>
<p>Tại Hội nghị toàn thể lần thứ X của FABC tại Xuân Lộc (12/2012), Đức giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc đã đưa ra một đề nghị đáng chú ý Ngài nói như sau trong tham luận của mình:</p>
<p>“Khi ôn lại quá khứ. FABC nhắc đến hướng đi được vạch ra ngay từ thập niên 70 là đối thoại trong tương quan với ba lãnh vực: với người nghèo, với các nền văn hóa, với các tôn giáo (số 5). Thiết tưởng nên ghi nhận vài điểm sau đây:</p>
<p>1. Tại Á châu, sự phân biệt giữa văn hóa và tôn giáo không đơn giản, về một phương diện, sự phân biệt này thật hữu ích: một Kitô hữu không thể theo một “tôn giáo” khác (thí dụ Phật giáo), nhưng có thể theo một “văn hóa&#8221; khác (thí dụ văn hóa Nho giáo). Phải hiểu tôn giáo như thế nào? Không nên bỏ qua “tín ngưỡng dân gian” với những ưu điểm và khuyết điểm của nó.</p>
<p>2. Các giám mục miền Nam Việt Nam đã là thành viên của FABC ngay từ khi thành lập. Tuy nhiên, vào năm 1975, chưa đầy một năm sau Đại hội lần I, toàn bộ đất nước Việt Nam thống nhất dưới danh xưng “Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. Đây là dịp để Giáo Hội suy nghĩ về sự hiện diện và sứ vụ loan báo Tin Mừng của mình. Chúng tôi mong rằng FABC có thể góp phần vào nỗ lực suy nghĩ của chúng tôi. Xã hội vô thần duy vật có nằm trong các lãnh vực đối thoại của FABC hay không? Nếu có thì trong lãnh vực nào: người nghèo, văn hóa, tôn giáo? Có nên nới rộng “cuộc đối thoại ba mặt” (triple dialogue) thành “bốn mặt” (quadruple) không? Có thể nói theo cách của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI: mở rộng “Sân chư dân”? Hay nói theo kiểu Bộ Loan báo Tin Mừng về những “diễn đàn mới” (the newforums, les nouyeaux aréopages)!</p>
<p>3. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã vạch ra cho chúng tôi một hướng đi tích cực, hoàn toàn phù hợp với Tin Mừng; trong Huấn từ dịp Ad Limina ngày 27 tháng 6 năm 2009 cho các &#8216;giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam&#8217;, ngài nói: “Anh em cũng như tôi đều biết rằng một sự hợp-tác lành mạnh giữa Giáo Hội và Cộng đồng chính trị là điều có thể thực hiện được, về điểm này, Giáo Hội mời gọi mọi phần tử của mình dấn thân cách trung thành nhằm xây dựng một xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng. Giáo Hội không hề muốn thay thế Chính quyền, nhưng chỉ mong rằng trong tinh thần đối thoại và hợp tác tôn trọng lẫn nhau, Giáo Hội có thể góp phần mình vào đời sống của Đất Nước, nhằm phục vụ tất cả mọi người dân” (trích Huấn từ của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI cho các giám mục Việt Nam, bản dịch của Ban thư ký HĐGMVN)”.[40]</p>
<p>Để kết thúc bài viết nhỏ này, thay cho kết luận, chúng tôi xin được mạo muội tự hỏi: Chúng ta sẽ phải đối diện với những thách đố nào nếu đặt sự dấn thân chính trị của người Kitô hữu Việt Nam hôm nay trong bối cảnh của cuộc đối thoại tứ diện đó? *</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><i>Nguồn:</i></p>
<p>Hiệp Thông Bản tin của Hội đồng Giám mục Việt Nam số 75 (tháng 3&amp;4 năm 2013)</p>
<p align="center">&#8212;&#8211;</p>
<p>1 Gioan Phaolô 11, Centesimus Annus (1991), số 46.</p>
<p>2 Vaticanô II, Gaudium et Spcs. số 42.</p>
<p>3 X. Nguyễn Thái Hợp, Một cái nhìn về Giáo huấn Xã hội Cóng giáo, (Sài Gòn: NXB Phương Đông, 2010), 309.</p>
<p>4 Pio XII, Sứ điệp truyền thanh (24.12.1944). số 13.</p>
<p>5 Gioan Phaolô II, Centesimus Annus (1991), số 46.</p>
<p>6 X. Bộ Giáo Lý Đức Tin, Nota dottrinale circa alcune questioni riguardanti l&#8217;impegno e il comportamento dei cattolici nella vita politica (24.11.2002), số 3.</p>
<p>7 Gioan Phaolô II, Centesimus Annus (1991), số 46.</p>
<p>8 Hội đồng Tòa Thánh về Công lý và Hòa bình. Compendio della dottrina sociale della Chiesa (2004), số 407.</p>
<p>9 Gioan Phaolô II, Centesimus Annus (1991), số 46.</p>
<p>10 Gioan Phaolô II, Christifideles laici (1988), số 42.</p>
<p>11 X Giáo Luật, ví dụ các Điều 285,287.672.</p>
<p>12 Hội đồng Tòa Thánh về Công lý và Hòa bình, Compendio della dottrina sociale della Chiesa (2004), số 565.</p>
<p>13 Vatican II, Gaudium et Spes, số 75.</p>
<p>14 Phaolô VI. Octogesima adveniens (1971). các số 48-49</p>
<p>15 Ibidem, số 47.</p>
<p>16 Gioan Phaolô II. Christifideles laici (1988), số 42.</p>
<p>17 lbidem.</p>
<p>18 Bênêđictô XVI. Caritas in veritate (2009), số 7.</p>
<p>19 Gioan Phaolô 11, Christifideles laici (1988).</p>
<p>20 Ibidem, số 3.</p>
<p>21 Vatican II, Gaudium et Spes, số 43.</p>
<p>22 Phaolô VI, Octogesima adveniens (1971), số 50.</p>
<p>23 Bộ Giáo lý Đức tin, Nota dottrinale circa alcune questioni riguardanti l&#8217;impegno e il comportamento dei cattolici nella vita politica (24.11.2002), số 7</p>
<p>24 Ibidem, số 3.</p>
<p>25 Ibidem.</p>
<p>26 Ibidem, số6.</p>
<p>27 Vatican II, Gaudium et Spes, số 43.</p>
<p>28 Hội đồng Tòa Thánh về Cong lý và Hòa bình, Compendio della dottrina sociale della Chiesa (2004), số 198.</p>
<p>29 X. Gioan Phaolô II Christifideles laici (1988), số 5.</p>
<p>30 Gioan Phaolô II, Christifideles laici (1988). số 42.</p>
<p>31 Vatican II, Gaudium et Spes, số 74.</p>
<p>32 Ibidem.</p>
<p>33 X. Gioan Phaolô II Christifideles laici (1988). sỏ 42</p>
<p>34 Ibidem.</p>
<p>35 Ibidem.</p>
<p>36 Ibidem.</p>
<p>37 Ibidem.</p>
<p>38 Pl 2,11.</p>
<p>39 <a href="http://hdgmvietnam.org/duc">http://hdgmvietnam.org</a> (truy cập ngày 24.1.2013)</p>
<p>40 <a href="http://hdgmvietnam.org/thani-%5duan-cua%e2%80%94duc-giam-muc-">http://hdgmvietnam.org</a> (truy cập ngàv 24.1.2013).</p>
<p>&nbsp;</p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-12-hoc-thuyet-xa-hoi-va-hoat-dong-cua-giao-hoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương 12: Học thuyết xã hội và hoạt động của Giáo hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-giao-hoi-va-nha-nuoc-tai-viet-nam/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Tương quan giữa Giáo hội và Nhà nước tại Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-43-01-01-2010/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 43 (01-01-2010)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-nhan-xet-ve-thong-diep-caritas-in-veritate-cua-dgh-benedicto-xvi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Vài nhận xét về thông điệp Caritas in Veritate của ĐGH Beneđictô XVI</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-dinh-huong-cho-viec-nghien-cuu-va-giang-day-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi-trong-viec-dao-tao-linh-muc/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những định hướng cho việc nghiên cứu và giảng dạy Học thuyết xã hội của Giáo Hội trong việc đào tạo linh mục</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-tac-lien-ton-cho-viec-bao-ve-pham-gia-va-cac-quyen-cua-con-nguoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Cộng tác liên tôn cho việc bảo vệ phẩm giá và các quyền của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-bang-tren-the-gioi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Công bằng trên thế giới</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-11-htxhcg-bao-ve-hoa-binh/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược chương 11 HTXHCG: Bảo vệ hòa bình</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-40-01-01-2007/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 40 (01-01-2007)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-44-01-01-2011/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 44 (01-01-2011)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-xii-ket-luan/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược chương XII học thuyết xã hội Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-ly-va-hoa-binh-trong-boi-canh-xa-hoi-viet-nam/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Công lý và hòa bình trong bối cảnh xã hội Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-41-01-01-2008/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 41 (01-01-2008)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nen-mong-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Nền móng học thuyết xã hội của Giáo hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-42-01-01-2009/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 42 (01-01-2009)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-ve-ngay-hoa-binh-the-gioi-01012013/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Benedicto XVI về Ngày Hòa bình Thế giới 01/01/2013</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-viii-cong-dong-chinh-tri/2012/09/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương VIII &#8211; Cộng đồng chính trị</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-ly-va-hoa-binh-thach-do-va-yeu-sach-o-thoi-dai-hom-nay/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Công lý và hoà bình, thách đố và yêu sách ở thời đại hôm nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-gioan-phaolo-ii-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-34-01-01-2001/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Gioan Phaolô II nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 34 (01-01-2001)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-mang-cua-giao-hoi-va-hoc-thuyet-xa-hoi/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương II &#8211; Sứ mạng của Giáo Hội và Học thuyết xã hội</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/3582/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vai trò bác ái gián tiếp của doanh nhân Công giáo</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-bac-ai-gian-tiep/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-bac-ai-gian-tiep/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 May 2013 23:26:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lao động - Kinh tế]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3573</guid>
		<description><![CDATA[Phaolô Nguyễn Thái Hợp OP Trong một buổi sinh hoạt hàng tháng của Giới Doanh nhân Công giáo vào năm 2005, cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp OP [nay là Giám mục Vinh] đã chia sẻ chuyên đề “Phá hủy sáng tạo: một đóng góp tích cực của Doanh nhân”. Trong khuôn khổ hạn hẹp của [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/CatholicSocialTeachingsTree.jpg"><img class="alignright size-thumbnail wp-image-3578" alt="CatholicSocialTeachingsTree" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/CatholicSocialTeachingsTree-150x150.jpg" width="150" height="150" /></a>Phaolô Nguyễn Thái Hợp OP</strong></p>
<p align="left"><em>Trong một buổi sinh hoạt hàng tháng của Giới Doanh nhân Công giáo vào năm 2005, cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp OP [nay là Giám mục Vinh] đã chia sẻ chuyên đề “Phá hủy sáng tạo: một đóng góp tích cực của Doanh nhân”. Trong khuôn khổ hạn hẹp của Tập san [Mười năm nhìn lại], BBT [Tập san] xin trân trọng giới thiệu một phần của Chương 3 – “Vai trò cùa Bác ái gián tiếp ” trong bài chia sẻ</em>.</p>
<p align="left">Hiến chế Gaudium et Spes của Công đồng Vatican II và các thông điệp xã hội của giáo hội trong 40 năm vừa qua đã trình bày giáo huấn xã hội của giáo hội như một tiến trình mở rộng: vừa tiếp nối truyền thống xa xưa vừa đem ra những lời giải thích mới, nhằm triển khai và áp dụng giáo lý ngàn xưa vào hoàn cảnh mới mẻ của thế giới hôm nay. Cho đến hôm nay, giáo hội vẫn tiếp tục lên án chủ nghĩa duy kinh tế và chủ nghĩa tiêu thụ. Tuy nhiên, đã có những cái nhìn và đánh giá mới về thị trường, về lợi nhuận và đặc biệt về vai trò của doanh nghiệp cũng như doanh nhân.</p>
<p align="left">Trong chiều hướng “ôn cố tri tân” đó, thị trường tự do được coi là cơ cấu hữu hiệu nhất để trao đổi hàng hóa và dịch vụ, giải quyết một cách nhanh chóng mối tương quan căng thẳng giữa cung &#8211; cầu, đồng thời là một yếu tố tích cực để thúc đẩy sáng tạo và hiệu năng kinh tế. Đức Gioan Phaolô II nhìn nhận rằng: “xem ra trên bình diện quốc gia cũng như trong các mối quan hệ quốc tế, thị trường tự do là phương tiện thích đáng nhất để sử dụng các tài nguyên và đáp ứng hữu hiệu cho các nhu cầu của cuộc sống (CA, số 34).</p>
<p align="left">Tuy nhiên, giáo huấn xã hội của giáo hội không bao giờ biến thị trường tự do thành thuốc thần trị bách bệnh. Thật vậy, chẳng bao giờ giải quyết nổi những vấn đề phức tạp của xã hội hiện nay nếu chỉ dựa trên tiêu chuẩn thị trường, càng không thể đo lường mọi giá trị của cuộc sống bằng giá cả của thị trường. Giá trị của cuộc sống, danh dự của con người, nhân phẩm của người lao động, quyền lợi chính trị của người công dân, tình mẫu tử, tình vợ chồng, tình bạn, lòng bao dung, đức hi sinh, chẳng hạn, đâu có thể đo đếm bằng giá cả thị trường. Thị trường thường đãi ngộ quá đáng những ngôi sao điện ảnh và thể thao, trong khi đó lại bỏ quên những người đóng góp tích cực cho xã hội như các nhà bác học, nghiên cứu sinh, bác sĩ, kĩ sư, nhà giáo, công nhân, nông dân&#8230;</p>
<p align="left">Hơn thế nữa, “có những nhu cầu tập thể và tâm linh không thể được thỏa mãn do cơ chế của thị trường; có những nhu cầu quan trọng của con người vượt ra khỏi chiều kích của thị trường; có những tài sản, do bản chất của nó, không thể bán hoặc mua được. Chắc chắn cơ chế thị trường đem lại nhiều lợi ích, trong đó phải nói đến việc nó giúp sử dụng đúng đắn hơn nguồn lợi thiên nhiên, cô võ việc trao đôi sản phâm và nhất là quan tâm đến ý muốn và ưa thích của con người&#8230; Tuy nhiên luôn hàm chứa nguy cơ biến thị trường thành “thuốc thần trị bách bệnh”, tức không ý thức ràng có những tài sản, tự bản chất không phải là và không thể là những hàng hóa đơn thuần” (CA, số 40).</p>
<p align="left">Việt Nam chưa có một truyền thống kinh doanh lâu dài và độc đáo. Tình trạng của các doanh nhân công giáo càng đặc biệt và lạc lõng hơn. Thương trường thời mở cửa đầy rẫy những rủi ro: thuế, hải quan, đất đai, giao thông, di dời giải tỏa, luật lệ chồng chéo.. . Theo kết quả điều tra, công bố vào tháng 9 năm 2004 của Ngân hàng Thế giới tại 145 nước, Việt Nam bị xếp vào những nước có môi trường kinh doanh kém thuận lợi nhất thế giới.</p>
<p align="left">Nhưng có một số tín hiệu rất đáng mừng: 4 năm sau khi có Luật Doanh nghiệp<a title="" href="#_ftn1">[1]</a> đã có 75.000 doanh nghiệp tư nhân ra đời<a title="" href="#_ftn2">[2]</a>. Có những người từ nước ngoài về đầu tư trong nước, có những người trong nước mạo hiểm đi tìm thị trường ở những nơi xa xôi như Nam Phi hay châu Mỹ La tinh. Các doanh nhân Việt Nam phải đương đầu vừa với “vòng kim cô” nghiệt ngã trong nước, vừa với sự cạnh tranh ác liệt trên thị trường quốc tế. Nhưng tất cả đang âm thầm đưa đất nước đi lên. Nếu được sự yểm trợ tích cực và hữu hiệu của Nhà nước như Singapore, Đài Loan và Hàn Quốc đã thực hiện với doanh nghiệp của họ, chắc chắn con đường của doanh nhân Việt Nam sẽ thênh thang hơn. Trong thực tế, tại Việt Nam hôm nay, khi chúng ta nhất quyết đoạn tuyệt với lề lối làm ăn tắc trách, mánh lới rút ruột các công trình nhà nước để khai mở một thế hệ doanh nhân nhiều sáng tạo, đầy năng động, khả năng quản trị và tinh thần trách nhiệm cao, phải chăng là một hình thức phá đổ sáng tạo? Khi một doanh nhân nhờ tri thức, khả năng quản trị, óc tổ chức, tinh thần làm việc hăng say đã giảm thiểu việc sử dụng nguyên liệu thiên nhiên và năng lượng trong mọi sản phẩm, phải chăng cùng là một phá hủy sáng tạo?</p>
<p align="left">Khi một doanh nhân nâng cao chất lượng hay hạ giá thành sản phẩm hoặc dịch vụ, dĩ nhiên sẽ có lợi thế trên thị trường và sẽ tăng cao lợi nhuận. Sự thành công này sẽ làm giàu cho bản thân, nhưng phải chăng cũng làm giàu cho đất nước, đồng thời tạo nên công ăn việc làm, lợi nhuận và cơ hội phát triển cho nhiều người khác? Từ niềm tin Kitô giáo, phải chăng đó cũng là một hành động bác ái gián tiếp? Trong giai đoạn toàn cầu hóa và nền kinh tế tri thức này, dĩ nhiên vẫn còn hiện tượng thiên tai lụt lội và những trường họp bất hạnh khác, cần đến hành động bác ái trực tiếp của chúng ta. Tuy nhiên, đó chỉ là những sự cố. Trong dài hạn, có lẽ chúng ta nên suy nghĩ và đầu tư nhiều hơn cho những hình thức bác ái gián tiếp nói trên.</p>
<p align="left">Trích Nội san <i>Mười năm nhìn lại</i> phát hành tháng 5 năm 2013 kỷ niệm 10 năm (2003-2013) thành lập Gia đình Doanh nhân Công giáo Tổng Giáo phận Sài Gòn. Tiêu đề &#8220;Vai trò bác ái gián tiếp của doanh nhân Công giáo&#8221; và các chú thích là của BBT CLHB.</p>
<div>
<hr align="left" size="1" width="33%" />
<div>
<p><a title="" href="#_ftnref1">[1]</a> Ở đây là Luật Doanh nghiệp năm 1999. Luật này đã được thay thế bởi Luật Doanh nghiệp năm 2005.</p>
</div>
<div>
<p><a title="" href="#_ftnref2">[2]</a> Theo kết quả rà soát số lượng doanh nghiệp năm 2012 do Tổng cục Thống kê công bố, cả nước có trên 375.000 doanh nghiệp đang hoạt động thực tế, chiếm 83,7% số doanh nghiệp hiện có.</p>
</div>
</div>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/mot-van-kien-moi-cua-hoi-dong-toa-thanh-cong-ly-va-hoa-binh-ve-on-goi-cua-nguoi-lanh-dao-doanh-nghiep/2012/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Một văn kiện mới của Hội đồng Tòa Thánh Công lý và Hòa bình về ơn gọi của người lãnh đạo doanh nghiệp</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chi-dan-cua-huan-quyen-giao-hoi-ve-cac-hoat-dong-kinh-te-xa-hoi/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Chỉ dẫn của Huấn quyền Giáo hội về các hoạt động kinh tế-xã hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/doanh-nhan-va-loi-chua/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Doanh nhân và Lời Chúa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-vii-doi-song-kinh-te/2012/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương VII &#8211; Đời sống kinh tế</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bao-ve-moi-truong-2/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Bào vệ môi trường</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kinh-te-doan-sung/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Kinh tế đoàn sủng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-vi-lao-dong-cua-con-nguoi/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương VI &#8211; Lao động của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ban-phuc-trinh-ve-tinh-hinh-cong-ly-hoa-binh-va-nhan-quyen-trong-xa-hoi-viet-nam-hien-nay/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Bản phúc trình về tình hình công lý, hòa bình và nhân quyền trong xã hội Việt Nam hiện nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kien-nghi-sua-doi-hien-phap-1992/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Kiến nghị về sửa đổi hiến pháp 1992</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-nha-nuoc-va-xa-hoi-dan-su-trong-viec-phat-huy-quyen-lao-dong/2012/06/" rel="bookmark" class="crp_title">Vai trò của nhà nước và xã hội dân sự trong việc phát huy quyền lao động</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuyen-bo-phan-doi-nha-cam-quyen-trung-quoc-in-hinh-luoi-bo-len-ho-chieu-cong-dan/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tuyên bố phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc in hình lưỡi bò lên hộ chiếu công dân</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thu-ngo-cua-71-tri-thuc-viet-nam-trong-do-co-dgm-phaolo-chu-tich-ub-clhb/2012/08/" rel="bookmark" class="crp_title">Thư ngỏ của 71 trí thức Việt Nam, trong đó có ĐGM Phaolô &#8211; Chủ tịch UB.CL&#038;HB</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bao-hiem/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Bảo hiểm</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vinh-quang-phuc-sinh-se-chien-thang-nhung-gian-doi/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Vinh quang Phục Sinh sẽ chiến thắng gian dối</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/quyen-tu-do-ton-giao-duoc-nhin-nhan-tai-toa-an-nhan-quyen-chau-au/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Quyền tự do tôn giáo được nhìn nhận tại Tòa án Nhân quyền châu Âu</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kien-nghi-chu-tich-nuoc-ra-chi-thi-tra-tu-do-ngay-cho-sinh-vien-nguyen-phuong-uyen/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Kiến nghị Chủ tịch Nước ra chỉ thị trả tự do ngay cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-tac-lien-ton-cho-viec-bao-ve-pham-gia-va-cac-quyen-cua-con-nguoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Cộng tác liên tôn cho việc bảo vệ phẩm giá và các quyền của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ve-chuyen-quan-ly-dat-nuoc/2012/06/" rel="bookmark" class="crp_title">Về chuyện quản lý đất nước</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhan-dinh-ve-mot-so-tinh-hinh-tai-viet-nam-hien-nay/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Nhận định về một số tình hình tại Việt Nam hiện nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tu-do-ton-giao/2012/07/" rel="bookmark" class="crp_title">Tự do tôn giáo</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-bac-ai-gian-tiep/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chỉ dẫn của Huấn quyền Giáo hội về các hoạt động kinh tế-xã hội</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/chi-dan-cua-huan-quyen-giao-hoi-ve-cac-hoat-dong-kinh-te-xa-hoi/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/chi-dan-cua-huan-quyen-giao-hoi-ve-cac-hoat-dong-kinh-te-xa-hoi/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 May 2013 23:16:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lao động - Kinh tế]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3569</guid>
		<description><![CDATA[Linh mục Alb. Nguyễn Lộc Thọ, OP Một trong hai mục đích của Giới Doanh nghiệp và Doanh nhân Công giáo chúng ta là giúp nhau sống đức tin trong môi trường nghề nghiệp. Mục đích này rất phù họp với tinh thần giáo huấn của Giáo hội về vấn đề này. Điều này, có [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/imagesCAFONPE7.jpg"><img class="alignright size-thumbnail wp-image-3570" alt="imagesCAFONPE7" src="http://conglyvahoabinh.org/wp-content/uploads/2013/05/imagesCAFONPE7-150x150.jpg" width="150" height="150" /></a>Linh mục Alb. Nguyễn Lộc Thọ, OP</strong></p>
<p>Một trong hai mục đích của Giới Doanh nghiệp và Doanh nhân Công giáo chúng ta là giúp nhau sống đức tin trong môi trường nghề nghiệp. Mục đích này rất phù họp với tinh thần giáo huấn của Giáo hội về vấn đề này. Điều này, có lẽ, đã rõ ràng đối với các nhà hữu trách trong Giáo hội, đặc biệt là các nhà chuyên môn trong lĩnh vực này, tuy nhiên nó không hiển nhiên đối với tất cả chúng ta, vì nhiều lí do. Vì vậy, thiết tưởng, việc thành lập Giới Doanh nghiệp và Doanh nhân Công giáo Giáo phận TP.HCM do Đức Hồng Y chủ xướng này sẽ là môi trường tốt để mỗi người chúng ta có thể có cơ hội tìm hiểu và đào sâu nền giáo lí này của Giáo hội. Bởi vì, đây là những giáo huấn có liên quan trực tiếp đến mỗi chúng ta, với tư cách là những Kitô hữu đang hoạt động trong lĩnh vực phức tạp và tế nhị này.</p>
<p>GIÁO HUẤN XÃ HỘI CỦA GIÁO HỘI</p>
<p align="left">Giáo huấn xã hội của giáo hội có một mối liên hệ quan trọng đối với các môn học khác. Đưa chân lý độc nhất liên quan tới con người vào trong bối cảnh xã hội, kinh tế và chính trị khác và biến đổi liên tục, giáo huấn ấy phải đối thoại với nhiều môn học chuyên về con người. Giáo huấn đó tiếp thu những đóng góp của các môn học ấy, giúp chúng mở rộng nhãn giới hơn, nhằm phục vụ con người, được nhận biết và yêu mến trong ơn gọi viên mãn của nó. Bên cạnh chiều kích liên ngành này, cũng cần nhắc đến chiều kích thực tiễn, và theo một ý nghĩa nào đó, là chiều kích thực nghiệm của giáo thuyết này. Giáo huấn xã hội của Giáo hội hình thành do sự gặp gỡ giữa đời sống và lương tâm Kitô giáo với thế giới hiện thực và được biểu lộ trong các nỗ lực của những cá nhân, những gia đình, những nhà hoạt động trong lĩnh vực văn hóa và xã hội, cũng như của những chính trị gia và chính khách nhằm đem lại cho giáo thuyết ấy một hình dạng và một sự áp dụng cụ thể vào lịch sử (Thông điệp Bách chu niên, ngày 1/5/1991,59).</p>
<p align="left">Giáo hội không đề ra một khuôn mẫu nào cả. Các khuôn mẫu đích thực và thực sự có hiệu quả chỉ có thể quan niệm được trong khung cảnh của các tình huống lịch sử khác nhau, do nỗ lực của mỗi người có trách nhiệm, những người này phải có trách nhiệm đối đầu với các vấn đề dưới tất cả mọi khía cạnh của xã hội, kinh tế, chính trị và văn hóa bao hàm lẫn nhau. (x.Hiến chế Mục vụ Vui mừng và hi vọng,36; Tông thư Tiến tới Bát thập niên, 2-5). Đứng trước các trách nhiệm này, Giáo hội đưa ra học thuyết xã hội của mình, như một định hướng tri thức không thể bỏ qua; học thuyết này, như đã trình bày, nhìn nhận tích cực của thị trường và của doanh nghiệp, nhưng đồng thời cũng nhấn mạnh tới sự cần thiết phải hướng tới công ích (Thông điệp Bách chu niên, ngày 1/5/1991, 43).</p>
<p>VỀ CÁC HOẠT ĐỘNG KINH TẾ CỦA CON NGƯỜI</p>
<p align="left">Sự phát triển các hoạt động kinh tế và gia tăng hoạt động sản xuất đều nhằm phục vụ cho các nhu cầu của con người. Đời sống kinh tế không chỉ nhằm gia tăng các sản phẩm, lợi nhuận hoặc quyền lực, nhưng trước tiên hướng về việc phục vụ con người, con người toàn diện và toàn thể cộng đồng nhân loại. Hoạt động kinh tế được điều hành theo những phương pháp riêng nhưng phải tôn trọng các khuôn khổ luân lý và công bằng xã hội, để phù hợp với ý định của Thiên Chúa về con người (Giáo lý Hội thánh Công giáo, số 2426).</p>
<p align="left">
<p align="left">Mặc dù khoa học kinh tế và khoa học luân lý sử dụng mỗi bên những nguyên lý riêng trong phạm vi của mình, song sẽ sai lầm khi cho rằng trật tự kinh tế và trật tự luân lý phân biệt và xa lạ với nhau đến độ kinh tế không hoàn toàn lệ thuộc luân lý. Đã hẳn các định luật kinh tế vốn đặt cơ sở trên chính bản tính của sự vật vật chất và trên các khả năng của thể xác con người, cho ta biết các giới hạn của những gì mà nỗ lực sản xuất của con người không thể và có thể đạt được trong phạm vi kinh tế, cũng như những phương tiện cần thiết để thực hiện những mục tiêu đó. Tuy nhiên, chính lý trí dựa trên bản chất của sự vật, bản tính cá nhân và xã hội của con người, chỉ cho thấy mục đích mà Thiên Chúa đặt ra cho mọi đời sống kinh tế (Thông điệp Tứ thập niên, ngày 15/5/1931,42).</p>
<p>LỜI KÊU GỌI CÁC “KI TÔ HỮU DẤN THÂN”</p>
<p align="left">Công bằng phải được tuân giữ không những trong sự phân phối của cải mà còn trong những gì liên quan tới các điều kiện trong đó diễn ra hoạt động sản xuất nữa. Quả thực, có một nhu cầu của bản tính con người đòi hỏi những ai hoạt động sản xuất phải có cơ hội đảm nhận trách nhiệm và hoàn thiện mình qua công việc của mình. Do vậy, một tổ chức và cơ cấu kinh tế phạm tới nhân phẩm của người lao động hoặc làm giảm bớt ý thức trách nhiệm của họ hay loại trừ tự do hành động của họ, thì chúng tôi cho rằng một trật tự kinh tế như thế là bất công, cho dù nó làm ra rất nhiều của cải và việc phân phối các của cải đó tuân theo các quy tắc công bằng (Thông điệp Mẹ và Thầy, ngày 15/5/1961,82-83).</p>
<p align="left">Tôi muốn mời gọi các nhà kinh tế và chuyên gia tài chánh, cũng như các thủ lãnh chính trị, hãy nhìn nhận nhu cầu khẩn cấp phải bảo đảm cho các hoạt động kinh tế và các chính sách chính trị liên quan tới các hoạt động ấy, lấy việc phục vụ lợi ích của mỗi người và toàn thể con người làm mục đích. Điều này không những là đòi hỏi của đạo đức mà cũng là đòi hỏi của một nền kinh tế lành mạnh. Kinh nghiệm dường như xác nhận rằng thành công kinh tế càng ngày càng lệ thuộc vào việc người ta biết đánh giá con người và khả năng của họ cách chân chính hơn, quan tâm cho họ được tham gia đầy đủ hơn, tăng cường và cải tiến sự hiểu biết cũng như thông tin cho họ, đồng thời phát huy tình liên đới hơn (Sứ điệp Ngày Thế giới Hòa bình, năm 2000, số 16).</p>
<p align="left">Sau khi xem qua một số văn bản trên đây, có lẽ, chúng ta phần nào nhận ra vai trò và sứ mạng của mình trong việc góp công sức xây dựng một xã hội ngày càng tốt đẹp hơn, nơi đó khuôn mặt Giáo hội sẽ nên rạng rỡ hơn với danh xưng là Giáo hội Chúa Kitô, Đấng đã đến để làm cho con người “được sống và sống dồi dào”.</p>
<p align="left">Trích Nội san <i>Mười năm nhìn lại</i> kỷ niệm 10 năm (2003-2013) thành lập Gia đình Doanh nhân Công giáo Tổng Giáo phận Sài Gòn</p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-bac-ai-gian-tiep/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Vai trò bác ái gián tiếp của doanh nhân Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-vi-lao-dong-cua-con-nguoi/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương VI &#8211; Lao động của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-vii-doi-song-kinh-te/2012/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương VII &#8211; Đời sống kinh tế</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bao-ve-moi-truong-2/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Bào vệ môi trường</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kinh-te-doan-sung/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Kinh tế đoàn sủng</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/doanh-nhan-va-loi-chua/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Doanh nhân và Lời Chúa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-nhan-xet-ve-thong-diep-caritas-in-veritate-cua-dgh-benedicto-xvi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Vài nhận xét về thông điệp Caritas in Veritate của ĐGH Beneđictô XVI</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-mang-cua-giao-hoi-va-hoc-thuyet-xa-hoi/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương II &#8211; Sứ mạng của Giáo Hội và Học thuyết xã hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bi-mat-can-bat-mi-cua-giao-hoi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">“Bí mật” cần “bật mí” của Giáo hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-dinh-huong-cho-viec-nghien-cuu-va-giang-day-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi-trong-viec-dao-tao-linh-muc/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những định hướng cho việc nghiên cứu và giảng dạy Học thuyết xã hội của Giáo Hội trong việc đào tạo linh mục</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-12-hoc-thuyet-xa-hoi-va-hoat-dong-cua-giao-hoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương 12: Học thuyết xã hội và hoạt động của Giáo hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/3582/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Dấn thân chính trị hôm nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/lop-than-hoc-giao-dan-giao-phan-hue-tong-ket-mon-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Lớp thần học giáo dân giáo phận Huế tổng kết môn giáo huấn xã hội Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-bang-tren-the-gioi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Công bằng trên thế giới</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/kien-nghi-sua-doi-hien-phap-1992/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Kiến nghị về sửa đổi hiến pháp 1992</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-tro-cua-nha-nuoc-va-xa-hoi-dan-su-trong-viec-phat-huy-quyen-lao-dong/2012/06/" rel="bookmark" class="crp_title">Vai trò của nhà nước và xã hội dân sự trong việc phát huy quyền lao động</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nen-mong-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Nền móng học thuyết xã hội của Giáo hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cac-uy-ban-cua-hdgm-lien-ket-hoat-dong/2012/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Các Ủy ban của HĐGM liên kết hoạt động</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-ve-ngay-hoa-binh-the-gioi-01012013/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Benedicto XVI về Ngày Hòa bình Thế giới 01/01/2013</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-tac-lien-ton-cho-viec-bao-ve-pham-gia-va-cac-quyen-cua-con-nguoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Cộng tác liên tôn cho việc bảo vệ phẩm giá và các quyền của con người</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/chi-dan-cua-huan-quyen-giao-hoi-ve-cac-hoat-dong-kinh-te-xa-hoi/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phá thai và Giáo huấn Xã hội Công giáo</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/pha-thai-va-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2013/05/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/pha-thai-va-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2013/05/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 17:23:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bảo vệ sự sống]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>
		<category><![CDATA[Đan Quang Tâm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3555</guid>
		<description><![CDATA[Linh mục Thomas D. Williams Đan Quang Tâm dịch Giáo Hội Công Giáo Hội đủ điều kiện để lên tiếng một cách có thẩm quyền về vấn đề phá thai. Điều này, như Đức Gioan Phaolô 2 đã dạy rõ, là ưu tiên số một của Tư Tưởng Xã Hội Công Giáo ngày nay — [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Linh mục Thomas D. Williams</b></p>
<p><b>Đan Quang Tâm </b>dịch</p>
<p><i>Giáo Hội Công Giáo Hội đủ điều kiện để lên tiếng một cách có thẩm quyền về vấn đề phá thai. Điều này, như Đức Gioan Phaolô 2 đã dạy rõ, là ưu tiên số một của Tư Tưởng Xã Hội Công Giáo ngày nay — và tất yếu phải được diễn tả không phải chỉ như tư tưởng xã hội, mà còn bằng hành động xã hội nữa. Xin giới thiệu bài viết của Linh mục Thomas D. Williams, Khoa trưởng Thần Học và giáo sư môn Học Thuyết Xã Hội Công Giáo tại Đại Học Nữ Vương các Thánh Tông Đồ tại Roma.</i></p>
<p>Khi lần đầu tiên cầm trên tay cuốn Tóm Lược Học Thuyết Xã Hội Công Giáo nhiều tháng trước khi sách được phát hành rộng rãi năm 2004, tôi cảm thấy một sự ngạc nhiên thích thú khi đọc đoạn văn đề cập cụ thể và kết án thẳng thừng nạn phá thai trong ngữ cảnh bàn về các quyền con người và cả ở đề tài gia đình là cung thánh của Sự Sống. Sự kiện bất nhất là chủ đề phá thai thường được xem là nằm ngoài môn Học thuyết Xã hội Công Giáo được giảng dạy tại hầu hết các Chủng Viện và các Đại Học Công Giáo.</p>
<p>Điều này phần lớn do các thông điệp xã hội, khởi đầu với thông điệp thời danh Rerum Novarum (Tân Sự) năm 1891 của Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, tương đối ít đề cập đến vấn đề phá thai. Trong toàn bộ chín thông điệp xã hội, từ “phá thai” xuất hiện chỉ bốn lần, không lần nào vấn đề được đề cập rốt ráo.</p>
<p>Một phần, sự im lặng này là do chỉ tương đối gần đây thôi, phá thai mới xuất hiện như vấn đề luân lý trên diện rộng. Với sự phát triển khả năng giết người cũng như cứu người của y khoa, con số ca phá thai đã lên đến mức báo động trong bốn thập niên qua. Do đó, lần đầu tiên phá thai được đề cập đến trong một thông điệp xã hội là vào năm 1971 với Tông Thư Octogesima Adveniens (Năm thứ tám mươi) của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI. Ở đây Đức Phaolô nhắc đến việc phá thai trong ngữ cảnh các giải pháp Malthus cho vấn đề thất nghiệp (số 18).</p>
<p>Một phần khác nữa, sự im lặng phản ánh sự hiểu biết phổ biến phá thai như vấn đề đạo đức y khoa hơn là vấn đề công bằng xã hội, lĩnh vực chính của tư tưởng xã hội Công Giáo. Chính Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II là người thực tế đã xoay chiều tình huống, mạnh mẽ đưa vấn đề phá thai vào trong Giáo Huấn Xã Hội Công Giáo.</p>
<p>Trong Thông Điệp Evangelium Vitae (Phúc Âm Sự Sống) năm 1995 ngài đề cập đến vấn đề một cách toàn diện, đặt vấn đề vào trong nội dung công bằng xã hội. Khi bắt đầu thảo luận về tính trầm trọng của những cuộc tấn công chống lại Sự Sống ngày nay, đặc biệt là việc phá thai, Đức Gioan Phaolô rõ ràng gợi ta nhớ đến thông điệp Rerum Novarum và ngài đã so sánh các vấn đề Sự Sống ngày nay với vấn đề công nhân thời Đức Lêô:</p>
<p>Cách đây một thế kỷ chính các công nhân mới là giai cấp bị áp bức về các quyền cơ bản của mình, điều Hội Thánh bảo vệ họ một cách rất can đảm bằng cách tuyên bố các quyền thiêng liêng của công nhân với tư cách là một con người, cho nên bây giờ, khi một loại người khác đang bị áp bức về quyền cơ bản đối với Sự Sống, Hội Thánh cảm thấy có nhiệm vụ phải nói thẳng cũng với sự can đảm đó thay cho những ai không có tiếng nói. Tiếng kêu của Hội Thánh luôn luôn là tiếng kêu Phúc Âm bảo vệ những người nghèo trên thế giới, những người bị đe dọa và khinh miệt và bị vi phạm các quyền con người (số 5).</p>
<p>Đoạn văn này, từ những trang đầu tiên của Evangelium Vitae đóng khung toàn bộ câu hỏi về phá thai theo Giáo Huấn của Hội Thánh. Nếu thông điệp năm 1891 của Đức Lêô XIII tập chú vào số phận giai cấp công nhân là giai cấp xã hội cần nhất đến sự bảo vệ can trường vào lúc đó, thì sự chú ý của Huấn Quyền xã hội ngày nay nên chuyển sang lớp mới những người bị áp bức này. Đức Gioan Phaolô II nói tiếp:</p>
<p>“Ngày nay có muôn vàn con người yếu đuối, không phương tiện tự vệ, bị coi rẻ trong quyền căn bản được sống còn, đặc biệt là trường hợp các hài nhi sắp được sinh ra. Nếu vào cuối thế kỷ trước Giáo Hội không được im lặng trước những bất công ở thời đó, thì ngày nay Giáo Hội càng không thể im lặng, khi mà cùng với những bất công, lại tăng thêm, trên nhiều miền ở khắp thế giới, những bất công và những hiện tượng áp bức còn nặng nề hơn, đôi khi được trình bày như là những yếu tố của tiến bộ nhằm tổ chức trật tự thế giới mới” (số 5).</p>
<p>TẠI SAO PHÁ THAI ĐÁNG CHÚ Ý MỘT CÁCH ĐẶC BIỆT TRONG GIÁO HUẤN XÃ HỘI CÔNG GIÁO?</p>
<p>Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 thấy rằng phá thai là một vấn đề đạo đức và xã hội mang tính tượng trưng và đặc thù, đáng được sự tập trung chú ý trong tư tưởng xã hội Công Giáo. Để diễn tả tính đặc thù của việc phá thai với tính cách một vấn đề về công bằng xã hội, đây là sáu đặc điểm phân biệt phá thai với các hiện tượng xã hội có liên quan:</p>
<p>1. Phá thai liên quan cụ thể đến vấn đề hủy diệt Sự Sống <i>vô tội. </i>Điều này phân biệt việc bàn về phá thai với các đề tài có liên quan khác. Ta không bàn về việc giết kẻ địch, như trong chiến tranh, hoặc những kẻ sát nhân đã bị kết án, như trong trường hợp hình phạt tử hình, vị Hồng Y lúc đó là Joseph Ratzinger vào tháng 6 năm 2004 đã viết: “Có thể có một số sự khác biệt chính đáng về ý kiến ngay cả trong số những người Công Giáo về việc tiến hành chiến tranh và áp dụng hình phạt tử hình, nhưng tuy nhiên đối với vấn đề phá thai và an tử thì không”. Mặc dù mọi Sự Sống đều quý giá, thần học luân lý đã luôn luôn phân biệt việc hủy diệt “Sự Sống vô tội” là đặc biệt xấu và luôn luôn đáng phải lên án ở bất kỳ nơi đâu. Không ai có thể “trong bất kỳ trường hợp nào, tự biện minh cho mình quyền hủy diệt trực tiếp một sinh mạng <i>vô tội</i>” (Bộ Giáo lý Đức Tin, Donum Vitae, 76-77).</p>
<p>Không ai vô tội hơn và vô phương tự vệ cho bằng một trẻ em chưa sinh.</p>
<p>2. Một nhân tố khác phân biệt phá thai với tính cách một hiện tượng xã hội chính là biên độ của vấn đề: hàng năm ước có khoảng 46 triệu ca phá thai được thực hiện trên thế giới, một con số tự bản thân nó đã khiến cho phá thai trở thành một vấn đề xã hội với những tỷ lệ làm ta thảng thốt. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô viết: “Nhân loại thời nay bày ra một cảnh tượng thật sự đáng báo động nếu chúng ta xem xét không những mức độ ác liệt của những cuộc tấn công tràn lan đối với Sự Sống mà còn ở <i>quy mô chưa từng nghe thấy về số lượng những cuộc tấn công</i>” (<i>Evangelium Vitae</i>, số 17).</p>
<p>Một vụ giết người đơn độc có thể là một vấn đề xã hội, nhưng là một vấn đề xã hội có giới hạn. Một kẻ giết người hàng loạt thì gây ra một vấn đề xã hội nghiêm trọng hơn. Nhưng các vụ giết người mỗi năm lên đến hàng triệu người đòi hỏi phải có hành động ngay lập tức và quyết liệt. Số lượng các vụ phá thai nêu bật tính xã hội của vấn đề, và làm cho phá thai trở thành một trong những vấn đề công bằng xã hội nghiêm trọng nhất của mọi thời.</p>
<p>3. Một nhân tố thứ ba phân biệt phá thai với các vấn đề công bằng khác là tính pháp lý của nó. Không giống với các trường hợp giết Sự Sống con người hàng loạt khác, như khủng bố hoặc giết người hàng loạt, rõ ràng là bị liệt ra ngoài vòng pháp luật tại các nước tiên tiến, phá thai được hưởng <i>sự miễn trừ pháp lý</i>. Phá thai hủy diệt Sự Sống con người một cách có hệ thống, hợp vệ sinh, <i>hợp pháp</i>.</p>
<p>Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô đã viết về tính mới mẻ của “<i>những đe dọa được lập trình một cách khoa học và có hệ thống</i>” (<i>Evangelium Vitae</i>, số 17). Sau này, ngài có nhận xét về tính đặc thù của phá thai là một quyền pháp lý.</p>
<p>Sau khi liệt kê hàng loạt các đe dọa khủng khiếp đối với Sự Sống con người, như nạn suy dinh dưỡng, chiến tranh và nạn buôn bán vũ khí, ngài tương phản các đe dọa này với một loại đe dọa mới đối với Sự Sống. Chẳng những các cuộc tấn công đối với Sự Sống không còn bị xem là tội ác, nhưng, ngài viết “chúng mặc lấy một cách nghịch lý tính chất “các quyền”, đến nỗi người ta đòi hỏi Nhà Nước cho họ được <i>sự nhìn nhận hợp pháp và thực hiện các quyền đó thông qua các dịch vụ miễn phí do các nhân viên chăm sóc sức khỏe tiến hành</i>” (<i>Evangelium Vitae</i>, số 11).</p>
<p>4. Khía cạnh mang tính phân biệt thứ tư của phá thai là sự phân chia tùy tiện con người thành những người đáng sống và những người không đáng sống. Phá thai không phải giết bừa những cá nhân không có liên hệ mà là với sự khoanh vùng cả một lớp mới những con người (chưa sinh) như những phi-nhân-vị (non-persons), bị loại trừ khỏi các quyền và sự bảo vệ cơ bản được dành cho tất cả các con người khác. Bằng cách này, phá thai bắt chước các đại thảm kịnh lịch sử của mọi thời, luôn luôn bắt đầu bằng cách vu vạ cho cả một lớp người là không đáng sống hay đáng được tự do.</p>
<p>Về mặt lịch sử, các tội ác xã hội lớn nhất đối với nhân loại – nạn diệt chủng, tệ phân biệt chủng tộc, phá thai, chủ nghĩa bài Do Thái, phân biệt giới tính, nạn nô lệ – đã luôn luôn vi phạm nguyên tắc bình đẳng, đưa toàn bộ một bộ phận của gia đình nhân loại xuống một vị trí thấp hơn với một phẩm giá nằm dưới những người còn lại. Vì nhân quyền xuất phát từ nhân phẩm, nên một khi phẩm giá bị đặt vấn đề thì các quyền bình đẳng cũng đành chịu chung một số phận.</p>
<p>Nếu nhân phẩm tùy thuộc vào một cái gì đó không phải là địa vị thành viên nhân loại – cho dù cái đó có là trí thông minh, khả năng thể thao, vị trí xã hội, chủng tộc, tuổi tác, hoặc sức khỏe – ta ngay lập tức thấy như thế là đã phân biệt ra hai hạng người: những người có thế giá và những người không. Như Đức Gioan Phaolô đã viết:</p>
<p>“Làm sao còn nói được tới phẩm giá của nhân vị, khi người ta giết những kẻ yếu nhất và vô tội nhất ? Nhân danh công lý nào mà người ta thực hiện sự kỳ thị đến mức bất công đối với những con người như thế, bằng cách tuyên bố rằng một số những người này đáng được bảo vệ, còn những người kia thì bị từ chối quyền sống?” (<i>Evangelium Vitae</i>, số 20).</p>
<p>5. Phá thai còn tự phân biệt khỏi các vấn đề khác về y đức, như an tử và giúp người khác tự tử, bởi sự thiếu vắng khả năng có <i>sự đồng ý được thông báo</i>. Tình trạng của người chưa sinh là người không có tiếng nói và hầu như vô phương tự vệ, như vậy đây là một chiều kích cần thêm vào các cuộc thảo luận về tính luân lý và sự nghiêm trọng của việc phá thai. Ở đây phạm trù đạo đức sinh học gọi là “quyền tự chủ” không thể áp dụng được, vì trẻ chưa sinh không có cách nào tự lên tiếng được.</p>
<p>6. Cuối cùng, phá thai không giống các tệ nạn xã hội chủ yếu khác như thất nghiệp và ly dị bởi vì <i>tính vô hình </i>tương đối của nó. Không những chính các nạn nhân không có tiếng nói mà những ai có lợi ích từ việc phá thai không hề mảy may lên tiếng trước công chúng; nói chung, các bà mẹ và các gia đình là nạn nhân thứ hai của việc phá thai cũng không lên tiếng. Ngay cả các nhà lập pháp cũng thận trọng về những cuộc thảo luận thẳng thắn về hiện tượng phá thai, còn quảng cáo để bảo vệ Sự Sống thì bị cấm tại hầu hết hệ thống truyền hình.</p>
<p>Phá thai diễn ra đằng sau những cánh cửa đóng kín, và không được đưa ra trước công chúng. Như trong trường hợp nô lệ, việc chấm dứt tình trạng bất công xã hội của việc phá thai chủ yếu tùy thuộc vào lòng can đảm và sự sẵn lòng lên tiếng của những con người và các tổ chức không trực tiếp can dự vào việc phá thai.</p>
<p>SỰ ĐÓNG GÓP CỤ THỂ CỦA CÁC TƯ TƯỞNG XÃ HỘI CÔNG GIÁO TRONG VẤN ĐỂ PHÁ THAI</p>
<p>Tư tưởng Xã Hội Công Giáo đề ra hai yếu tố cần phân biệt trong cuộc tranh luận về phá thai.</p>
<p>Trước hết, nó đặt ra nhịp cầu giữa thần học luân lý và việc thảo luận công khai. Trong kinh nghiệm lâu dài xử lý các vấn đề xã hội, Hội Thánh không những đã tìm cách trình bày chân lý Kitô giáo trong tất cả sự phong phú của chân lý, nhưng còn tìm cách ảnh hưởng đến các Kitô hữu và mọi người thiện chí trong việc xây dựng một nền văn minh công lý và tình yêu.</p>
<p>Nhằm mục đích này, Giáo Huấn Xã Hội Công Giáo thường sử dụng từ vựng luật tự nhiên hướng đến tất cả những người thiện chí, và đưa ra những lập luận có sử dụng các khái niệm và cách cấu tạo dễ tiếp cận có thể đem ra thảo luận về luân lý trong một môi trường trong đó người ta không công khai tuyên xưng các xác tín chung (a non-confessional environment).</p>
<p>Thứ hai, có lẽ hơn bất kỳ định chế nào trên thế giới, Hội Thánh trong Giáo Huấn Xã Hội của mình đã phát triển một số <i>các nguyên tắc</i> nhằm giải đáp các vấn đề luân lý phức tạp trong xã hội.</p>
<p>Vì các tình huống mới phát sinh từ khung cảnh chính trị-xã hội đang thay đổi nhanh chóng, cho nên Hội Thánh đã cho thấy sự uyển chuyển đáng khâm phục trong việc thích ứng với các tình thế mới trong khi vẫn đang bảo vệ phẩm giá chính yếu của nhân vị và gia đình.</p>
<p>Một trường hợp điển hình là lập trường <i>ưu tiên chọn lựa người nghèo</i> của Hội Thánh, một nguyên tắc Phúc Âm, chủ ý nhấn mạnh vào và chú ý đến những người đang cần trợ giúp nhất. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II gọi đó là “một hình thức đặc biệt của việc ưu tiên thực hiện bác ái Kitô Giáo” ảnh hưởng trên cuộc sống mọi Kitô hữu (<i>Sollicitudo Rei Socialis</i> – Thông điệp Quan tâm đến các Vấn đề xã hội, số 42).</p>
<p>Trong nhiều dịp, Huấn Quyền đã giải thích rõ là “người nghèo” muốn nói ở đây không phải là một giai cấp xã hội, hoặc chính là những người chịu sự thiếu thốn vật chất, nhưng bao gồm những người chịu mọi nỗi khốn cùng và túng quẫn. Ta đọc trong sách Giáo Lý: “Sự khốn cùng này đã khiến Ðức Kitô chạnh lòng thương xót và mang lấy thân phận khốn cùng của con người và tự đồng hóa với người bé nhỏ trong các anh em” (số 2448).</p>
<p>Như một người mẹ tuy dành nhiều thời gian và sức khỏe cho một đứa con đang bị bệnh, nhưng không vì lý do đó mà yêu thương những đứa con khác ít đi, các Kitô hữu được kêu gọi tập trung các nỗ lực để ưu tiên dành cho những người túng thiếu và vô phương tự vệ nhất trong chúng ta. Áp dụng nguyên tắc này vào xã hội đương thời, thì bất công xã hội đang kêu gào lớn nhất đối với lương tâm Kitô hữu, vì các lý do đã nêu, lại là cuộc tấn công có chủ đích và trên diện rộng nhắm vào những thành viên yếu đuối nhất của xã hội, là những trẻ chưa sinh.</p>
<p>Trong truyền thống đáng kính đứng lên bảo vệ những thành viên vô phương tự vệ nhất của xã hội, Giáo Hội Công Giáo Hội đủ điều kiện để lên tiếng một cách có thẩm quyền về vấn đề phá thai. Điều này, như Đức Gioan Phaolô Vĩ Đại đã dạy rõ, là ưu tiên số một của Tư Tưởng Xã Hội Công Giáo ngày nay — và tất yếu phải được diễn tả không phải chỉ như <i>tư tưởng</i> xã hội, mà còn bằng <i>hành động</i> xã hội nữa.</p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vai-nhan-xet-ve-thong-diep-caritas-in-veritate-cua-dgh-benedicto-xvi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Vài nhận xét về thông điệp Caritas in Veritate của ĐGH Beneđictô XVI</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ngua-thai-va-pha-thai/2012/08/" rel="bookmark" class="crp_title">Ngừa thai và phá thai</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-tac-lien-ton-cho-viec-bao-ve-pham-gia-va-cac-quyen-cua-con-nguoi/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Cộng tác liên tôn cho việc bảo vệ phẩm giá và các quyền của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/bao-ve-moi-truong-2/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Bào vệ môi trường</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tom-luoc-chuong-11-htxhcg-bao-ve-hoa-binh/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược chương 11 HTXHCG: Bảo vệ hòa bình</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-bang-tren-the-gioi/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Công bằng trên thế giới</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-42-01-01-2009/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 42 (01-01-2009)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/vatican-noi-ve-nhung-vu-pha-thai-tai-cac-benh-vien-cong-giao/2012/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Vatican nói về những vụ phá thai tại các bệnh viện Công giáo</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-43-01-01-2010/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 43 (01-01-2010)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-mang-cua-giao-hoi-va-hoc-thuyet-xa-hoi/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương II &#8211; Sứ mạng của Giáo Hội và Học thuyết xã hội</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/3582/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Dấn thân chính trị hôm nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-40-01-01-2007/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 40 (01-01-2007)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/nhung-dinh-huong-cho-viec-nghien-cuu-va-giang-day-hoc-thuyet-xa-hoi-cua-giao-hoi-trong-viec-dao-tao-linh-muc/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Những định hướng cho việc nghiên cứu và giảng dạy Học thuyết xã hội của Giáo Hội trong việc đào tạo linh mục</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/hoi-dong-chau-au-ap-luc-ba-lan-va-ai-nhi-lan-ve-pha-thai/2013/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Hội đồng châu Âu áp lực Ba lan và Ái nhĩ lan về phá thai</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-nhan-ngay-hoa-binh-the-gioi-lan-thu-44-01-01-2011/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 44 (01-01-2011)</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-ly-va-hoa-binh-thach-do-va-yeu-sach-o-thoi-dai-hom-nay/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Công lý và hoà bình, thách đố và yêu sách ở thời đại hôm nay</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/su-diep-cua-dgh-benedicto-xvi-ve-ngay-hoa-binh-the-gioi-01012013/2012/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Sứ điệp của ĐGH Benedicto XVI về Ngày Hòa bình Thế giới 01/01/2013</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/tuong-quan-giua-giao-hoi-va-nha-nuoc-tai-viet-nam/2013/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Tương quan giữa Giáo hội và Nhà nước tại Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/cong-ly-va-hoa-binh-trong-boi-canh-xa-hoi-viet-nam/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Công lý và hòa bình trong bối cảnh xã hội Việt Nam</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/trach-nhiem-doi-voi-moi-sinh/2011/11/" rel="bookmark" class="crp_title">Trách nhiệm đối với môi sinh</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/pha-thai-va-giao-huan-xa-hoi-cong-giao/2013/05/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thầy ban cho anh em một điều răn mới</title>
		<link>http://conglyvahoabinh.org/thay-ban-cho-anh-em-mot-dieu-ran-moi/2013/04/</link>
		<comments>http://conglyvahoabinh.org/thay-ban-cho-anh-em-mot-dieu-ran-moi/2013/04/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 29 Apr 2013 08:56:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>danquangtam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lưu trữ]]></category>
		<category><![CDATA[Sống Lời Chúa]]></category>
		<category><![CDATA[Điểm nổi bật]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo huấn Xã hội Công giáo]]></category>
		<category><![CDATA[James M. Reinert]]></category>
		<category><![CDATA[Đan Quang Tâm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://conglyvahoabinh.org/?p=3517</guid>
		<description><![CDATA[Đức ông James M. Reinert  Suy niệm Lời Chúa, CN V Phục Sinh &#8211; Năm C Cv 14,21b-27; Tv 144; Kh 21,1-5a; Ga 13,31-33a.34-35. Như một phần trong việc ta chuẩn bị cử hành lễ Chúa Thăng thiên, hôm nay, một lần nữa, ta nghe đọc bài diễn từ biệt ly của Đức Giêsu trích [...]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b>Đức ông James M. Reinert</b></p>
<p><i> </i><i>Suy niệm Lời Chúa, CN V Phục Sinh &#8211; Năm C</i></p>
<p><i>Cv 14,21b-27; Tv 144; Kh 21,1-5a; Ga 13,31-33a.34-35.</i></p>
<p>Như một phần trong việc ta chuẩn bị cử hành lễ Chúa Thăng thiên, hôm nay, một lần nữa, ta nghe đọc bài diễn từ biệt ly của Đức Giêsu trích từ Phúc âm Thánh Gioan (như ta luôn nghe đọc vào Chủ nhật thứ V Phục Sinh). Vào cuối bữa Tiệc Ly, Đức Giêsu nói với các Tông đồ lần cuối cùng trước khi chịu thương khó. Những lời của Người đầy tràn xúc cảm. Toàn cảnh hẳn phải rất khó mà hiểu   được. Đức Giêsu biết điều sắp xảy ra một khi họ rời lầu thượng và các Tông đồ phải rất ngỡ ngàng tự hỏi tất cả các các điều này nghĩa là gì. Đức Giêsu đã cố gắng chuẩn bị họ cho giờ phút này và  những giờ đó sẽ đến ngay nhưng một lần nữa, các Tông đồ sẽ cho thấy họ không hiểu.</p>
<p>Trong một phần của diễn từ biệt ly này, Đức Giêsu nói đến dụ ngôn cây nho và cành và cành sản sinh một mùa màng đầy phong phú như thế nào, bởi vì cây nho ban sự sống. Bài đọc hôm nay chấm dứt với việc Đức Giêsu bảo các tông đồ rằng họ quả thực đã thông phần vào việc sinh sản hoa trái bằng việc trở nên các môn đệ của Người.</p>
<p>Người cũng ban cho các môn đệ điều răn của Người. Khi trao ban “điều răn mới” này Người bảo đảm với các môn đệ rằng tình yêu của họ đối với nhau sẽ là một dấu hiệu cho những người mà họ gặp. Người cũng ban cho nhóm mười một giới răn yêu thương của Người. Khi ban “điều răn mới”, Người đoan chắc với các môn đệ rằng tình yêu của họ đối với nhau sẽ là một dấu hiệu cho những người mà họ gặp. Tình yêu sẽ là khía cạnh của sứ vụ của họ không những được nhận biết trong đời sống của họ những tình yêu này sẽ còn là một thứ sức mạnh ràng buộc nối kết họ với Đức Giêsu cũng như đối với nhau.</p>
<p>Đức Giêsu trấn an các môn đệ của Người và chúng ta rằng nếu ta lắng nghe lời Người và để cho lời đó bám rễ; nếu ta thông phần vào tình yêu của Người và để cho tình yêu đó điều khiển đời sống của ta thì ta kín múc sự sống từ Cha trên Trời của ta:</p>
<p>“Dung mạo Thiên Chúa, được mạc khải tiệm tiến trong lịch sử cứu độ, chiếu sáng trọn vẹn nơi Dung mạo Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh và sống lại từ cõi chết. Thiên Chúa là Thiên Chúa Ba Ngôi: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần; thực sự riêng biệt và thực sự là một, vì Thiên Chúa là sự hiệp thông vô tận của tình yêu. Tình yêu nhưng không của Thiên Chúa dành cho nhân loại được mạc khải, trước hết, là tình yêu xuất phát từ Chúa Cha, từ Người mọi sự bắt nguồn; là sự thông truyền tự do mà Chúa Con thực hiện từ tình yêu này, đến lượt mình, Chúa Con hiến thân cho Cha và cho loài người; là thành quả luôn mới của tình yêu Thiên Chúa mà Chúa Thánh Thần tuôn đổ vào lòng con người (x. Rm 5,5)”.</p>
<p>Bằng lời nói và việc làm, và một cách trọn vẹn và dứt khoát bằng cái chết và sự sống lại của mình, Đức Giêsu đã mạc khải cho nhân loại biết Thiên Chúa là Cha và tất cả chúng ta đều được ân sủng mời gọi trở nên con cái Người trong Thần Khí (x. Rm 8,15; Gl 4,6), và do đó trở nên anh chị em với nhau. Chính vì lý do này mà Giáo Hội tin chắc rằng “đầu mối, trung tâm và cùng đích của toàn thể lịch sử nhân loại đều ở trong Ðức Chúa và Thầy của Giáo Hội”” (Sách Tóm lược HTXHGH, 31).</p>
<p>Ngay cả sau khi Conêliô chịu phép rửa tội, đoạn văn trích từ sách Công vụ Tông đồ còn đề cập đến một bước rất quan trọng trong lịch sử Giáo hội. Các Thánh Phaolô và Banaba kể về công việc của mình và thành công của các ông nơi dân ngoại. Điều này dẫn đến các vấn đề quan trọng khác – thực vậy, tuần tới, ta sẽ nghe về Công đồng Giêrusalem và các quyết định được đưa</p>
<p>Hai Tông đồ kể lại cuộc hành trình của mình khi các ông trở lại Antiôkhia. Thánh Luca bảo ta rằng lý do trở lại là để khích lệ các cộng đoàn hãy “kiên trì trong đức tin” và để cho những vị kỳ mục có thể được lập tại mỗi giáo hội. Họ ý thức các thành viên của cộng đồng cần đứng vững trên đội chân của mình giữa các thử thách và các vấn đề mình gặp phải. Cũng có một tỉnh cảm an ủi mà Đức Chúa Thánh Thần ở lại với cộng đoàn để giúp củng cố đức tin của những người đã tin.</p>
<p>Trong bài đọc về sách Khải huyền, Thánh Gioan chia sẻ thị kiến của mình “trời mới đất mới” sẽ là nơi ngự của Thiên Chúa giữa loài người. Ta thấy hình ảnh này khi ta chuẩn bị cử hành biến cố Thăng thiên của Đức Giêsu, lúc đó Người sẽ ngự bên tay hữu ngai Thiên Chúa và sẽ “đổi mới mọi sự”.</p>
<p>Khi ta cử hành Phục Sinh, ta được nhắc đi nhắc lại rằng sự “mới mẻ” đã được ban trên ta. Ta vui mừng về điều mà cuộc Thương khó, sự Chết và Phục sinh của Đức Giêsu đã ban cho ta và ta dâng mọi thứ ta có và ta cảm tạ về những tặng ân này, nhất là lời hứa về sự sống đời đời trong nước vinh quang được mô tả cho ta.</p>
<p>Đức Giêsu nói đến việc nước sẽ đến. Người cho ta thấy rằng nước thực sự đã gần đến và rằng một ngày kia ta sẽ đứng trước ngai của Người và hòa giọng với những người tiếp tục dâng lời ngợi khen, khi ta ca ngợi, tôn kính và cảm tạ Người hôm nay và mọi ngày trong đời ta.</p>
<p><b><i>Đan Quang Tâm </i></b><i>dịch </i></p>
<p><i>Nguồn: Website Hội đồng Giáo hoàng Công lý và Hòa bình: </i><a href="http://www.justpax.it/eng/home_eng.html" target="_blank"><i>http://www.justpax.it/</i></a></p>
<p><i>Tiêu đề do người dịch đặt</i></p>
<p>&nbsp;</p>
<div class="crp_related"><div class="postbox"></div><p><h4>Bài liên quan:</h4><ul><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/the-he-moi-cac-con-nguoi-moi-khuon-mau-cho-mot-nhan-loai-moi/2013/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Thế hệ mới các con người mới, khuôn mẫu cho một nhân loại mới</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-iii-phuc-sinh-nam-b-su-vu-chua-phuc-sinh-trao-cho-cac-mon-de/2012/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật III Phục Sinh &#8211; năm B: Sứ vụ Chúa Phục SInh trao cho các môn đệ</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/hay-den-chiem-bai-vi-vua-moi-sinh/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Hãy đến chiêm bái vị Vua mới sinh</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/le-chua-thanh-than-hien-xuong-trong-cung-mot-than-khi-tat-ca-anh-em-la-mot-trong-chua-kito/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống: Trong cùng một Thần Khí, tất cả anh em là một trong Chúa Kitô</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/duc-giesu-la-dang-noi-loi-thien-chua/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Đức Giêsu là Đấng nói Lời Thiên Chúa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-le-la-nam-b-cuoc-khai-hoan-cua-nguoi-toi-trung/2012/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật Lễ Lá &#8211; năm B: Cuộc khải hoàn của Người Tôi Trung</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-phuc-sinh-giao-hoi-noi-tiep-su-vu-cua-duc-kito-phuc-sinh/2012/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật Phục Sinh: Giáo Hội nối tiếp sứ vụ của Đức Kitô Phục Sinh</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-xi-thuong-nien-nam-b-tien-buoc-nho-long-tin-chu-khong-phai-nho-duoc-thay/2012/06/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật XI Thường niên &#8211; năm B: Tiến bước nhờ lòng tin chứ không phải nhờ được thấy</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/thien-chua-goi-va-dap-tra-cua-con-nguoi/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Thiên Chúa gọi và đáp trả của con người</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-vii-phuc-sinh-nam-b-bon-phan-lam-chung-cho-tin-mung-cua-moi-kito-huu/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật VII Phục Sinh &#8211; năm B: Bổn phận làm chứng cho Tin Mừng của mọi Kitô hữu</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-vii-thuong-nien-nam-b-duc-giesu-chua-nguoi-bai-liet/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật VII Thường niên &#8211; năm B: Đức Giêsu chữa người bại liệt</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-ii-phuc-sinh-nam-b-hoa-binh-cua-chua-kito-phuc-sinh/2012/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật II Phục Sinh &#8211; năm B: Hòa bình của Chúa Kitô Phục Sinh</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-v-mua-chay-nam-b-nguoi-tro-nen-nguon-on-cuu-do/2012/03/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật V Mùa Chay &#8211; năm B: Người trở nên nguồn ơn cứu độ</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-vi-phuc-sinh-nam-b-bang-huu-tam-giao-tang-an-cua-dang-phuc-sinh/2012/05/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật VI Phục Sinh &#8211; năm B: Tình bằng hữu tâm giao, tặng ân của Đấng Phục Sinh</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-i-mua-chay-nam-b-mua-chay-nho-lai-giao-uoc-voi-thien-chua/2012/02/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật I Mùa Chay &#8211; năm B: Mùa Chay, nhớ lại giao ước với Thiên Chúa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-xiii-thuong-nien-nam-b-dung-so-chi-can-tin-thoi/2012/07/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật XIII Thường niên &#8211; năm B: Đừng sợ, chỉ cần tin thôi</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/che-dinh-hon-nhan-va-gia-dinh-trong-y-dinh-thien-chua/2011/12/" rel="bookmark" class="crp_title">Chế định hôn nhân và gia đình trong ý định Thiên Chúa</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/ke-hoach-yeu-thuong-cua-thien-chua-doi-voi-nhan-loai/2012/01/" rel="bookmark" class="crp_title">Tóm lược Chương I &#8211; Kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa đối với nhân loại</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-lap-phep-thanh-the-va-rua-chan-mon-de/2012/04/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa lập phép Thánh Thể và rửa chân môn đệ</a></li><li><a href="http://conglyvahoabinh.org/chua-nhat-phuc-sinh-nam-c-ngoi-mo-trong/2011/10/" rel="bookmark" class="crp_title">Chúa nhật Phục Sinh, năm C: Ngôi mộ trống</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://conglyvahoabinh.org/thay-ban-cho-anh-em-mot-dieu-ran-moi/2013/04/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
